Thuần hóa YandereVol.2
Chương 9: Học hành thôi là đủ rồi.

Thấy chưa, mọi cô gái đều thích đồ ngọt.

 

Sau khi món kem “Núi lửa đông lạnh Alaskan” được phục vụ lên bàn, đôi mắt của Mo Shiyu chẳng phút giây nào ngơi ra khỏi cái núi kem trong cái ly khổng lồ ấy.

 

Với combo máy điều hòa, kem, và thức uống sảng khoái, chúng tôi nhanh chóng hạ nhiệt trong một quán kem mát lạnh.

 

Khi chúng tôi đã cảm thấy đỡ hơn, thì cũng trở nên dễ dàng hơn để bắt đầu cuộc trò chuyện. Nó khiến tôi khá bất ngờ đấy, một Mo Shiyu đầy kiêu căng, ngạo mạn bắt đầu kể cho tôi nghe về những cuộc xung đột diễn ra hằng ngày giữa giáo viên chủ nhiệm và lớp học.

 

Mặc dù tôi không thực sự hứng thú về chuyện của những người khác cho lắm, tôi cố gắng hết sức mình để ngồi lắng nghe bởi vì cô nàng trông khá là vui vẻ khi nói về những việc đó.

 

Tôi chớp lấy thời cơ khi mà cô nàng vẫn đang trong một tâm trạng tốt, và muốn làm rõ những hiểu nhầm nào đã xảy ra trước đó. Tôi vẫn còn nhớ lời nói của cô ấy, “Anh dạo gần đây đã trở thành cái gai trong mắt tôi.” (Note: cho những ai không nhớ, đó là vào Vol.1 - Chap 18 “Oan dương và một người đàn ông tốt”)

 

“Lớp trưởng, mọi người ai cũng có phần hơi kinh hãi với những đợt kiểm tra miệng của cậu đấy. Cậu còn khắt khe hơn cả giáo viên nữa chứ.”

 

Tôi nên bắt đầu bằng việc nhắc tới việc kiểm tra miệng.

 

“Tất cả đều là vì lợi ích của mọi người thôi. Học thuộc lòng là nền tảng cơ bản nhất trong văn học, nó luyện khả năng ghi nhớ rất tốt. Nếu mình không nhầm, mọi người trong lớp chúng ta đều ăn full điểm phần “điền vào chỗ trống” trong đợt kiểm tra cuối kỳ.”

 

Cô nàng có vẻ như rất thỏa mãn với thành quả của mình.

 

“Tất cả đều nhờ vào công lao của Lớp trưởng đây!”

 

Tôi ngay lập tức bắt đầu tâng bốc cô ấy.

 

“Đúng là mình có sức ảnh hưởng, nhưng phần lớn những thành quả ấy đều là do sự chăm chỉ của lớp.”

 

Mo Shiyu có vẻ như khá thích thú với lời khen của tôi, và trả lời với một giọng điệu hết sức khiêm tốn.

 

“Lớp trưởng, lúc mà cậu kiểm tra miệng vào ngày hôm ấy, tại sao cậu lại không tha cho mình vậy? Và mình vẫn bị bắt phải chép lại bài thơ như một hình phạt, kể cả khi mình đã đọc thuộc lòng nó một cách hoàn hảo...”

 

Sau đó, tôi đi vào chủ đề chính với một tông giọng đau xót.

 

“Mình… Vào lúc đó… Tâm trạng mình không được tốt cho lắm…”

 

Cái tôi không thể bị phá hủy của Mo Shiyu đã thực sự bị rạn nứt ra một chút rồi.

 

“Cậu không ở trong tâm trạng tốt sao?”

 

Tôi rất muốn biết.

 

“...”

 

Nhưng, khi tôi thấy ánh mắt cô nàng đã trở nên u ám, tôi cảm thấy có lẽ mình không nên tiếp tục dồn ép vào câu hỏi như thế.

 

Mình đã làm việc gì có lỗi với lớp trưởng sao?

 

Tôi không thể cứ như thế mà hỏi được!!

 

Bỏ qua đi, giờ thì bẻ lái.

 

“Chẳng phải mấy miếng kem này trông cực kỳ ngon lành sao?”

 

Tôi đổi sang một chủ đề dễ bàn luận hơn.

 

“Nó thực sự rất ngon, và màn pháo bông khi nãy rất là đẹp. Cảm ơn cậu, Lu Fan.”

 

Biểu cảm của cô gái trở nên dễ chịu hơn.

 

“Bộ tất cả mọi con gái đều thích kem sao?”

 

Tôi cười mỉm.

 

“Mình không biết về những người kia, nhưng riêng mình thì mình rất thích chúng.”

 

Cô ấy cười lại với tôi.

 

“Vậy thì những thứ gì mà đa phần tụi con gái đều thích nhỉ?”

 

Bởi vì bọn họ đều là con gái, bọn họ nên có một vài điểm chung.

 

Nếu đó là một Mo Shiyu có thể vừa cởi mở và hòa nhã, vừa duy trì được trật tự trong lớp học đồng thời giữ vững điểm số của mình cùng một lúc, có thể vài nét của cô nàng sẽ có ích cho một Jiang Muqing khác biệt đang thiếu thốn những thứ đó.

 

“Thứ mà toàn bộ các cô gái đều thích ư?”

 

“Cậu biết đấy, mấy cái như là sở thích, hay tiêu chí lựa chọn bạn bè, những thứ kiểu kiểu như vậy.”

 

Mo Shiyu im lặng đôi chút, và không còn cười nữa. Cô nàng nhìn tôi chằm chằm trong khi trầm tư suy nghĩ.

 

Trông dáng vẻ đầy kỳ lạ của cô ấy, tôi bắt đầu lo lắng liệu rằng tôi đã nói gì đó sai sao.

 

“Bạn học Lu Fan, hỏi những câu hỏi như thế thực sự có thể gây ra nhiều hiểu nhầm đấy.”

 

Cô ta trông có vẻ như rất khó chịu.

 

“Eh?”

 

Tôi bỗng không thể bắt kịp với cuộc đối thoại.

 

“Chúng mình vẫn đang còn là học sinh cao trung. Những hứng thú về giới tính kia, hay về những điều mà người ở giới tính kia sẽ thích, là việc vẫn còn khá sớm so với lứa tuổi của chúng ta.”

 

Mo Shiyu nói với một tông giọng nghiêm túc.

 

Bộ cô nàng đang nghĩ là tôi đang cố gắng hỏi thử xem cô nàng thích những gì, hay tiêu chuẩn chọn bạn trai của cô ấy sao?

 

Cô ấy chắc nghĩ rằng tôi đây chuẩn bị thổ lộ đây mà. Phản ứng của Mo Shiyu thực sự hơi quá tay rồi.

 

“Mình chỉ muốn cải thiện các mối quan hệ với những cô gái trong lớp thôi. Mình đã ở chung với mọi người cả năm trời, nhưng mình vẫn chưa thực sự nói chuyện với bọn họ.”

 

Tôi cười ngượng.

 

“Là một học sinh cao trung, học hành thôi là đủ rồi. Làm quen với mọi người thì mình sẽ thu về được bất kỳ lợi ích gì sao? Chẳng phải bạn bè chỉ tổ làm sao nhãng sự tập trung của chúng ta sao?”

 

Mo Shiyu bắt đầu trở nên kích động.

 

(Note: Ở phương Tây thì tụi vị thành niên hẹn hò với nhau là điều bình thường, và còn được khuyến khích. Nhưng ở Trung Quốc, mọi thứ rất, rất là khác biệt. Trung Quốc rập khuôn hệ thống giáo dục và học sinh của mình cực kì quái lạ. Tụi nhỏ được dạy ở nhà rằng nếu như không có điểm tốt mang về, tụi nó sẽ không vào được những trường đại học tốt - giống như Việt Nam - và sẽ không tìm được việc làm tốt, hậu quả là rơi vào cảnh nghèo đói và rơi xuống tầng lớp thấp hơn trong xã hội. Bọn nó được tiêm vào đầu một ý tưởng là mình cần phải học vì niềm kiêu hãnh của Cộng hòa Dân chủ nhân dân Trung Hoa - lý tưởng của cộng sản - và làm cho Trung Quốc trở thành cường quốc hàng đầu thế giới. Những thứ đó được tổng hợp lại theo một hướng rất là xấu xí, tạo áp lực kéo dài xuyên suốt 18 năm cuộc đời của tụi nó.

 

Giờ tới phần wtf: hẹn hò và các mối quan hệ là hoàn toàn bị cấm tiệt trong trường học ở Trung Quốc. Nếu hai người bị bắt gặp hẹn hò hay đang trong một mối quan hệ lãng mạn trong trường học, giáo viên sẽ cho cả hai một buổi thuyết giảng một tiếng đồng hồ, gọi phụ huynh của hai học sinh lên, và chia cắt cả hai người ra. Nếu bị bắt gặp quan hệ tình dục, hay bị người khác báo cáo là có quan hệ tình dục, thì đa phần sẽ bị đuổi học, và còn có thể tệ hơn nữa là bị cảnh sát bắt vì có quan hệ với trẻ dưới 18 tuổi. Khá là bullshit, và toàn bộ được bào chữa bằng việc “lãng mạn sẽ làm sao nhãng việc học hành.”

 

Rất nhiều học sinh đã phản đối việc này bởi vì truyền thông và sự giao thoa với nền văn hóa phương Tây, nhưng vẫn còn rất nhiều giáo viên và thanh tra giáo dục vẫn còn giữ hệ tư tưởng của những năm 1960 từ “nền cộng hòa mới”. Trong đoạn văn này, Mo Shiyu là kiểu bảo thủ quan điểm đấy, bởi vì cô không muốn Lu Fan chúng ta giao tiếp với bất kỳ ai khác - nghe có vẻ là một kiểu yan mới nhỉ. Những người như thế có tồn tại, và họ giữ một tư tưởng rất là cổ lỗ và cộng sản hóa, và chuyển sang rất ân hận khi trở thành người lớn. sau đây là ví dụ của thằng trans eng mà nó rất dài nên mình chỉ tóm gọn lại trong vài dòng thôi. tập trung học -> đại học tốt -> việc tốt -> không kỹ năng xã hội -> không bạn gái/trai -> không bạn bè cao trung/đại học -> bước sang 30 hay 40 gì đấy ->kết hôn với một tên vô dụng mà bạn chưa từng được gặp mặt trước kia bởi sự sắp của gia đình.)

 

“Lớp trưởng không thực sự sai ở đây…”

 

Tôi không đồng tình với cô nàng.

 

Bây giờ khi cô nàng đã đưa ra câu trả lời của mình, tôi cảm thấy rằng hành động của Mo Shiyu ngày càng trở nên lạ lùng hơn.

 

“Mình đã luôn cảm thấy rằng lớp trưởng rất là thân thiện và hòa đồng với mọi người. Mình ngưỡng mộ điều đó.”

 

Cũng có chút đúng trong lời nói của Mo Shiyu, nhưng tôi cảm thấy rằng cô nàng đang đi theo hướng cực đoan hóa.

 

“Thực sự thì việc đó chẳng có gì để đáng ngưỡng mộ hết. Nó chỉ là trách nhiệm của mình thôi, và không phải của Lu Fan. Tất cả những gì Lu Fan cần làm bây giờ là học và học, nó khá vô ích để tốn thì giờ với những bạn học khác.” 

 

Cái nhìn chằm chằm của Mo Shiyu có vẻ như rất chân thành.

 

Thái độ nghiêm túc, tập trung của cô làm tôi cảm thấy như cô nàng còn quan tâm về điểm số của tôi nhiều hơn là tôi nữa.

 

Có vẻ như hôm nay tôi vẫn chưa thể kiếm được câu trả lời về những cô gái từ Mo Shiyu rồi. Dù sao bây giờ cũng đã hơi trễ rồi, và tôi thấy việc tiếp tục cuộc nói chuyện cũng chẳng mang lại ích lợi gì hơn.

 

“Thế thì về nhà thôi, lớp trưởng. Đã gần trễ rồi.”

 

Tôi liếc nhìn đồng hồ của mình để xác nhận.

 

“Yep, vậy thì chúng ta sẽ tiếp tục học hành chăm chỉ vào ngày mai.”

 

Mo Shiyu đứng dậy, và vung nắm đấm vào người của tôi.

 

“Tất nhiên rồi.”

 

Tôi quan sát sự hăng hái của cô gái, cảm thấy kì lạ.

 

 

 

 

Chúng tôi bước ra cửa chính của shop. Bên dưới bầu trời hoàng hôn, chúng tôi vẫy tay chào tạm biệt nhau.

 

Với một bụng đầy kem, bầu không khí nóng như lò thiêu dường như không còn mấy ảnh hưởng.

 

Tôi phải ra đứng chờ ở trạm xe buýt ngay lập tức, bởi vì bây giờ vẫn còn đông xe.

 

Tôi phải sớm chuẩn bị bữa tối vào ngày hôm nay, nếu không thì mẹ và Jiang Muqing sẽ chuẩn bị một bữa ăn mặn mà cho tôi bằng cả tấm lòng.

 

“Lu Fan, chờ đã.”

 

Khi chúng tôi chuẩn bị chia tay, Mo Shiyu bỗng nhiên hét lên đằng sau lưng của tôi.

 

Tôi quay trở lại, và nhìn về hướng của Mo Shiyu.

 

Làn gió chiều nhẹ nhàng lướt qua những con đường tấp nập nơi thành phố, và những bóng đèn đường đã được bật sáng. Bầu trời đêm được thắp sáng bởi những giao lộ.

 

Làn gió ve vẩy chiếc váy xanh và áo sơ mi của cô nàng tóc đuôi sam ấy, nhưng mái tóc buộc chặt của cô lại chẳng lay chuyển chút nào.

 

Bất thình lình, cái đuôi tóc đã được buộc chặt ấy đung đưa một cách hỗn loạn.

 

Thân hình thon gọn của cô gái tránh né qua lại, chạy dọc theo vỉa hè dành cho người đi bộ. Cô nàng dừng lại ngay trước mặt tôi.

 

 

 

 

Đôi bàn tay thanh mảnh của cô gái vòng qua vai của tôi, khóa lại nơi cổ tôi. Toàn thân trên mềm mại của cô gái ép vào lồng ngực của tôi.

 

Hai tay tôi buông thõng xuống mất hết sức lực, và những hành động của Mo Shiyu vẫn chưa được xử lý bởi não của tôi.

 

“Lớp trưởng?”

 

Tôi bị bất ngờ bởi hành động đột ngột của cô gái, và tâm trí tôi thì hoàn toàn trống rỗng.

 

Hơi thở nặng nề của cô truyền tới tai của tôi. Hơi ẩm từ miệng cô kích thích má và cổ tôi, khiến cho tôi dựng hết tóc gáy.

 

“Lu Fan…”

 

Cô lưỡng lự.

 

“Chuyện gì?”

 

“Hứa với mình, chỉ học hành thôi là đã đủ lắm rồi.”

 

Giọng nói của cô vang lên trong đầu tôi.

BÌNH LUẬN