Thuần hóa YandereVol.2
Chương 16: Cuốn nhật ký đáng lẽ ra phải được thiêu rụi.

https://www.youtube.com/watch?v=LaJoDAXkSMw&t=725s


Khi con người ta càng trưởng thành, khoảng cách giữa họ với những người khác sẽ ngày một xa hơn. Bọn họ sẽ bắt đầu nghĩ về vô số những chuyện khác nữa.


Hồi đó, tôi sẽ luôn muốn ở lại nhà của ông bà ngoại tôi trong suốt hai kỳ nghỉ hè và đông. Tuy nhiên, sau khi bước chân ra khỏi tàu, đích đến đầu tiên của tôi thường sẽ là căn biệt thự trắng.


Cuối cùng, kỳ nghỉ cũng đã tới. Tôi luôn có cảm giác là mình không thể đợi để gặp lại Xue.


Mỗi khi tôi tái ngộ với cô ấy, tôi giống như một măng tre vậy, cao lớn hơn chỉ trong chớp mắt. Nhưng Luo Xue thì vẫn giữ nguyên hình dáng như vậy.


Gầy gò, nhỏ nhắn, và xanh xao. Tuy nhiên, mỗi lần cô ấy thấy tôi, một nụ cười chắc chắn sẽ nở ra trên khuôn mặt của cô.


Cô ấy vẫn giữ nguyên như vậy, nhưng tôi thì lại thay đổi.


Cả về thể chất, lẫn tinh thần.


Sau khi tôi đã xác định được rằng cô ấy không thích tôi thông qua trò chơi khăm ấy, khe hở giữa hai chúng tôi ngày càng rộng hơn.


Tôi đã luôn đối xử với cô ấy như người bạn thân nhất của mình, đến mức giống như người yêu của tôi vậy. Nhưng trong tim của cô ấy, tôi vẫn không hơn gì một người bình thường để bầu bạn.


Đối với cô ấy, sự hiện diện của tôi giống như là có còn hơn không. Vậy thì tại sao tôi lại phải tốn năng lượng của mình cho cô ấy đến như vậy?


Từ đó trở đi, trong những ngày nghỉ tôi sẽ không ở nhà của ông bà ngoại, nhưng thay vào đó tôi đăng ký vào vô số lớp học hè. Thói quen học tập mà Luo Xue đã rèn cho tôi vẫn chưa hề phai nhạt.


Luo Xue thì vẫn cứ gọi tôi hết lần này tới lần khác, nhưng tôi giữ cho cuộc nói chuyện của chúng tôi không vượt quá mức xã giao thông thường.


Khi tôi được hỏi tại sao tôi lại không về thăm trong kỳ nghỉ, lý do của tôi luôn luôn sẽ là vì việc học tập của mình.


Nhưng buổi gặp mặt của chúng tôi là không thể tránh khỏi.


Mỗi khi tôi có một kỳ nghỉ dài, ông bà ngoại của tôi sẽ luôn ra lệnh cho tôi quay lại nơi đó với cái cớ “muốn được bồng cháu trai”. Trong niềm hy vọng đó, tôi bị ép phải ở đó một vài ngày.


Đôi lúc, họ sẽ dẫn tôi tới gặp Luo Xue. Tôi không thực sự muốn đi cho lắm, và chẳng bao giờ nói chuyện được hơn vài phút với những người lớn. Tôi cũng chẳng bao giờ nói chuyện với Luo Xue được lâu.


Cho đến khi…. Kỳ nghỉ hè năm lớp tám.





Một ngày nọ, không lâu sau khi được nghỉ học ở trường, ông ngoại tôi gọi tôi thông qua chiếc điện thoại. Ông ấy muốn gặp lại tôi.


“Fan, giờ đã sang kỳ nghỉ hè rồi. Về nhà nào, bà ngoại mày nhớ mày lắm đó.”


Giọng nói trầm, khàn khàn của ông kêu lên từ cái loa.


Nếu ông nhớ tôi, thì cứ tự mình nói ra đi, đừng có nói về bà ngoại nữa! Ông lúc nào cũng tỏ ra rất nghiêm khắc, và hiếm khi nói thứ gì đó tốt đẹp.


“Con không muốn về, con vừa mới đăng ký vào lớp học hè rồi!”


Tôi ngay lập tức từ chối. Chẳng còn thời gian nữa rồi, tôi có rất nhiều thứ cần phải làm trong mùa hè này.


“Mày phải quay về đây! Tao đã nói với mẹ mày về việc hủy lớp học hè rồi.”


Tông giọng của ông cứng như thép.


“Hủy?”


Tôi chẳng hiểu gì cả, và gần như muốn la lên.


“Xue muốn mày sang dạy nó học hành này. Mày đã không làm chuyện đó một thời gian dài rồi, phải không nào?”


“Xue?”


Tim tôi đập nhanh hơn.


Tôi đã không liên lạc với cô ấy được một khoảng thời gian dài rồi. Nếu có thể được, tôi rất muốn gặp mặt với cô ấy.


Bởi vì lớp học hè đã bị hủy, tôi chỉ có thể đến nhà ông bà mình và học cùng cô ấy.


Tôi dành một ngày và đêm đi tàu, sau đó đổi sang xe buýt.


Vào buổi chiều, tôi cuối cùng cũng đến thị trấn của ông bà tôi.


Đi dọc theo con đường rắn chắc bằng đá cuội, những mái nhà tranh trắng xám đầy quen thuộc hiện ra trước mắt tôi.


Hai người ông bà đã còng lưng không phải là người duy nhất chờ đợi tôi. Ngay trước cửa nhà họ, có thêm một người đàn ông trung niên đang đứng chờ.


Đó là cha của Luo Xue.


Ông ấy nói rằng ông muốn mời tôi ở lại căn biệt thự trắng của ông ấy một thời gian.


Căn biệt thự có điều hòa, còn ông bà ngoại của tôi chỉ có vài chiếc quạt giấy.


Với cái thời tiết nóng ẩm và nhiều muỗi như thế này, căn biệt thự có vẻ như là một lựa chọn hợp lý hơn.


Tôi không do dự nhiều khi tôi đồng ý lời mời của ông ấy. Tôi cũng muốn kéo ông bà tôi theo cùng, nhưng ông bảo rằng ông không thích cái mùi của máy điều hòa, và cái lạnh khiến cho bệnh viêm khớp của ông tái phát.


Tôi đến nhà của Luo.


Cô gái tóc vàng óng dựa vào khung cửa, đứng đó với một tư thế rất thanh cao. Cô nở một nụ cười đầy ngọt ngào về phía tôi, như thể chúng tôi chỉ vừa mới chia tay nhau trong một đêm hơn là đã qua một khoảng thời gian dài.


Cái cảm giác tôi đã luôn có khi tôi vẫn còn là một tên nhóc bé xíu trỗi dậy. Bình thường, tôi sẽ trở lại là Lu Fan của nhiều năm về trước.


Không lo lắng, không do dự, chỉ tận hưởng sự hiện diện của cô ấy. Ai mà lại quan tâm tới ba cái lãng mạn xàm xí đó.


Tôi chỉ muốn được ở bên cô ấy, vậy nên nếu cô ấy không yêu tôi thì đã làm sao nào?


Tôi mang đống bài tập hè của mình về để làm với cô ấy. Cô nàng cực kỳ vui sướng, vuốt ve cuốn sách trông chẳng khác gì một cuốn sách rất bình thường đầy phấn khích.


Chúng tôi làm hết trang này tới trang khác, cho đến khi chúng tôi hoàn thành trong ngày cuối cùng.


“Mình rất vui là Lu Fan có thể học hành với sự tập trung cao độ như thế. Hèn chi cậu không về thăm năm ngoái, cậu thực sự đang học hành hết sức có thể ở đó đấy!”


Luo Xue khen tôi đầy tự tin.


“Mình chỉ đang cố gắng thêm chút thôi, haha…”


Tôi gãi đầu, nhìn cô ấy từ bên cạnh đầy xấu hổ.


“Cậu phải tiếp tục học hành như thế trong tương lai đấy. Nhớ là, Lu Fan đang học cho cả hai chúng ta!” Luo Xue cười.


“Tất nhiên rồi. Mỗi khi mình có thời gian, mình sẽ lại về chỉ cậu tiếp.” tôi hứa.


“....” Cô ấy ngưng lại.


“Lu Fan, vài ngày nữa, mình sẽ phải rời khỏi nước. Mình có thể sẽ không quay lại trong một khoảng thời gian rất dài… Còn về việc học, mình e là nó sẽ rất khó để có thể có một dịp khác giống như thế này nữa…”


Cô ấy cúi đầu mình xuống buồn rầu.


“Tại sao cậu phải đi như vậy?”


Tôi cực kỳ sốc.


“Bởi vì mình nhớ nhà.”


Luo Xue nhẹ nhàng cười.


“Chẳng phải đây là nhà của cậu sao?”


Tôi bắt đầu cảm thấy chút căng thẳng.


Không, nếu Luo Xue rời khỏi nước, chẳng phải cô ấy sẽ quay lại sao? Nếu cô ấy không quay lại, thì tôi sẽ không bao giờ được gặp lại cô ấy thêm lần nào nữa.


“Đó là nhà mới, căn nhà không có bất kỳ nỗi đau nào. Nhưng mình sẽ rất nhớ nơi này.”


Luo Xue cười hồi tưởng lại, nhìn ra ngoài đầy nuối tiếc.


“Không có nỗi đau nào?”


Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng mình.


“Bầu không khí ở đó cực kỳ tươi mát, chứ không ngột ngạt như ở đây.” Luo Xue giải thích.


“Nhưng mình không muốn cậu đi… Mình….”


Tôi bắt đầu trở nên bồn chồn.


Anh yêu em!


Anh không muốn em ra đi!


Em cũng sẽ lấy đi đặc quyền được nhìn thấy em của riêng một mình anh nữa sao?


“Mình phải đi.”


Luo Xue quay mặt đi một hướng khác, không nhìn trực diện vào mắt của tôi.


“Luo Xue, anh yêu em, em có thể ở lại đây được không?”


Tôi la lên sau lưng em ấy.


Sẽ chẳng còn bất kỳ cơ hội nào ngoài bây giờ để nói ra những lời đó nữa.


“Lu Fan…. Chúng ta chỉ là bạn thân, mãi mãi là bạn thân, làm ơn đấy?”


Giọng nói của Luo Xue run rẩy.


Tôi vẫn bị từ chối, mà không có bất kỳ sự do dự nào cả.


“....”


Cổ họng tôi bị chặn đứng lại.


Vậy là, tôi thực sự không thể rời đi với con tim không bị tan vỡ ư?


“Xin lỗi…. Mình nghĩ mình nên đi bây giờ, ông bà mình đã làm bữa tối chào tạm biệt, và mình còn phải tới trường vào sáng ngày hôm sau nữa.” Tôi nói một cách máy móc.


“Lu Fan… Em….”


Luo Xue vùi mặt mình vào trong khuỷu tay cô, dường như muốn nói điều gì đó.


“Tạm biệt!”


Tôi thu dọn đồ của mình, và đứng dậy rời đi.


“Tạm biệt….”





Tôi quay trở lại trường vào ngày hôm sau với một tâm trí trống rỗng.


Tôi định là sẽ làm tê liệt bản thân mình bằng học hành, nhưng tôi cứ nghĩ về Luo Xue mỗi khi tôi mở sách ra. Tôi chẳng thể nào tập trung được.


Cho đến khi một bưu kiện được gửi đến từ nhà ông bà của tôi.


Đó là một chiếc hộp sang trọng, với một cái khóa bằng bạc trong đó. Có một tờ giấy được đặt ở trong, in dòng chữ “tưởng nhớ”.


Bên dưới chiếc hộp là thư của Luo Xue.


Cô ấy nói tôi cần phải tiếp tục cải thiện điểm số của mình, để có thể đi du học và để cô ấy có thể gặp tôi thêm lần nữa.


Cô ấy thực sự sẽ rời nước ư?


Luo Xue…


Nhưng kỳ lạ thay, nhật ký của Luo Xue, thứ mà cô ấy sẽ chẳng bao giờ cho tôi đụng vào, được đặt ở ngay dưới cùng.


Bộ thứ này sơ ý được đặt vào trong đây? Cô ấy sẽ chẳng bao giờ cho tôi đọc nó, cô ấy đặc biệt gửi riêng thứ này cho tôi sao?


Cô ấy sẽ luôn bí mật ghi chú lại, và mỗi khi tôi cố nhìn lén, cô nàng sẽ kê tay ở trên để che nội dung của nó.


Một tấm bưu thiếp được đặt ở trên cuốn nhật ký. Trên nó là hình một nhà thờ màu đen, cùng với vô số cây thập tự trắng đằng sau.


Mặt sau, cha của Luo Xue đã viết lên đó vài dòng với một cây bút đen.


“Cảm ơn cháu vài ngày qua đã dành thời gian cho con gái của chú Xue.”


“Xue nói với chú nên mang cuốn nhật ký này đi đốt sau khi nó ra đi, nhưng chú nghĩ con nên xem nó qua.”


“Chú mong là con tôn trọng những ý nguyện của nó.”


Cuốn nhật ký thứ nên được thiêu rụi, và tấm bưu thiếp âm u.


Tôi có một cảm giác rất xấu về việc này.


Sau khi đọc cuốn nhật ký từ trang đầu tiên cho tới trang cuối cùng, tôi nhận ra.


Xue đúng thực có rời khỏi đây.





Cô ấy đi đến đất nước của thiên đường.

BÌNH LUẬN