Thuần hóa YandereVol.2
Chương 21: Niềm tin trong phòng thử đồ.

Sức cạnh tranh đầy man rợ giữa những cửa hàng và hàng hóa khiến tôi thấy chóng mặt. Theo sau đó là sự buồn nôn và đau đầu.

 

Không, tôi chỉ cần ngồi xuống nghỉ một chút thôi.

 

Quan sát khu vực xung quanh, tôi cuối cùng cũng tìm thấy một hàng ghế được dùng để nghỉ ngơi. Một vài thằng đàn ông đang gục ngã ngay chỗ đó.

 

Tôi ngồi xuống với vô số cái túi trên tay của mình, và dựa hẳn ra đằng sau lưng chiếc ghế. Tôi thở nặng nhọc đầy vẻ mệt mỏi.

 

Tôi cứ ngỡ việc huấn luyện quân sự là thứ mệt mỏi nhất trên đời này, nhưng tôi đâu ngờ được rằng đi mua sắm với mẹ còn tệ hơn cả thế nữa.

 

Đa phần các buổi huấn luyện quân sự diễn ra ở trong sân tập, bị bắt đứng nắng. Giãn hàng, thu hàng, đi đều.

 

Nhưng đi mua sắm thì lại khác. Bạn phải vừa giữ vật nặng trong tay mình, vừa phải né tránh đủ mọi loại vật cản, phải luôn nắm tình hình xung quanh mình, và trả lời đủ thứ câu hỏi rườm rà.

 

“Fan, bộ váy này trông thế nào?”

 

Mẹ rút ra một cái váy ngắn kiểu Hàn từ giá treo đồ.

 

“Quý cô à, chiếc váy này hoàn toàn hợp với dáng người của cô, cô sẽ trông trẻ hơn mười tuổi khi mặc nó vào.”

 

Một nhân viên bán hàng chớp lấy cơ hội kinh doanh, và nhanh chóng lướt tới.

 

Chiếc váy nhìn khá tươi mát, nhưng nó không hợp với mẹ chút nào. Nó trông sẽ rất tuyệt đối với những nữ sinh đại học vừa mới tốt nghiệp ra trường, nhưng nó chẳng mang lại cùng một loại hiệu quả ấy khi người mặc là mẹ.

 

“Mẹ, nếu mẹ mà trẻ hơn mười tuổi nữa, con chắc chắn sẽ giới thiệu nó cho mẹ mặc.”

 

Tôi cười khì.

 

Nghe thấy lời nói của tôi, cả mẹ lẫn nữ nhân viên bán hàng đều cho tôi một ánh nhìn xấu xí.

 

“Con nghĩ những bộ đó hợp với mẹ hơn.”

 

Tôi chỉ vào vài bộ đồ công sở ở phía bên kia của shop.

 

“Mẹ tới đây hôm nay để tìm mua thêm vài bộ đồ mặc thường ngày, mẹ sẽ không mặc thứ gì đó quá hình thức trừ khi mẹ đi giao bản thảo của mình cho phía công ty. Bọn họ sẽ chẳng ngạc nhiên gì khi thấy mẹ.”

 

Mẹ không thích những bộ đồ quá đơn điệu. Bà ấy càu nhàu với tôi đầy khó chịu.

 

“Thế thì…”

 

Tâm trí tôi đông cứng lại, và tôi chẳng biết nên giới thiệu bộ đồ nào cả.

 

Lựa chọn quần áo cho người ở độ tuổi cỡ như mẹ tôi là vấn đề mà tôi chưa bao giờ cân nhắc cả.

 

“Dì à, con nghĩ bộ đồ bên đó trông hợp với dì hơn.”

 

Jiang Muqing, người theo sau chúng tôi từ nãy tới giờ và quan sát cuộc trò chuyện của chúng tôi bỗng mở miệng mình ra và nói.

 

Em ấy chỉ về phía cái cửa hàng thời trang theo mốt. Những loại áo quần trên con ma nơ canh cũng khá hợp thời và thẩm mỹ.

 

Một bộ váy trắng được thêu cùng với một cái ribbon màu nhạt, hay là một cái áo ngắn tay được in hình một bông lan màu đen. Những bộ quần áo mang một vẻ rất tự nhiên hòa vào trong sợi vải.

 

Jiang Muqing kéo mẹ ra thử một cái áo khoác màu sữa, hoàn toàn hợp với kiểu thời tiết ở thành phố.

 

Khi mẹ mặc vào, mẹ trông như vừa bước ra từ thế kỷ XIV vậy, mang vẻ của một nhà thám tử tư.

 

Nhưng bà trông không quá hài lòng cho lắm, bà muốn mặc những bộ đồ thú vị thứ có thể khiến bà trông trẻ lại kìa.

 

Vậy nên, Jiang Muqing chỉ vào một góc khác của tiệm quần áo. Những bộ trang phục bao gồm áo thun trắng, vest không tay màu đất, và quần jeah màu tối. Những kiểu dáng đó trông khá gọn gàng, thêm vào đó nó làm toát ra vẻ sức sống và tinh nghịch. Nó chắc sẽ khiến bà trông trẻ hơn một chút.

 

Chà, có vẻ như gu quần áo của Jiang Muqing thực sự rất tuyệt. Thế thì tôi sẽ để riêng cho bọn họ làm công chuyện đó, và tận hưởng những giờ phút nghỉ ngơi cực kỳ xứng đáng của mình.

 

Đúng ngay thời điểm ấy, mắt của tôi chú ý đến một vật ở cửa hàng gần đó.

 

“Áo liền bộ dành cho phụ nữ.” (Note: nguyên văn: cuddle-bears woman’s clothing, ban đầu tính chơi tới áo yếm cơ mà hơi lố :v.)

 

Một nhãn hiệu đã luôn được sử dụng dành riêng cho trẻ em nay đã lấn sang tới lĩnh vực dành cho phụ nữ rồi ư? Thời thế đổi thay.

 

Chà, so với việc lấy tiền từ những bậc phụ huynh đi mua đồ cho đàn con của mình, nó sẽ sinh lời nhanh hơn khi họ mua cho chính bản thân họ.

 

Tôi lấy những cái túi của mình, và uể oải bước vào bên trong. Tôi đi lòng vòng trong đó cho tới khi tôi dừng lại ngay trước một chiếc váy dài màu đỏ.

 

Bộ váy không phải có màu đỏ; mà đúng hơn, nó có một màu cam ấm. Nó toát ra một cảm giác thoải mái, và hình dáng của nó thì hoàn hảo cho những đứa cô gái đang ở tuổi vị thành niên.

 

Cái logo hình gấu bông thứ thường được đính ngay tay áo trên bộ đồ em bé được giấu trong cổ áo của chiếc váy. Tất nhiên, nếu như đứa con gái lớn tuổi lại đi mặc cái áo có logo hình gấu được đính thanh thiên bạch nhật thế kia, thì nó sẽ khá đau đớn và xấu hổ.

 

Những loại quần áo của họ trông có vẻ trưởng thành hơn trước, nó sẽ hoàn toàn vừa khít với những cô gái lớn tuổi hơn Luo Xue một chút.

 

“Fan, anh thích loại váy này sao?”

 

Jiang Muqing xuất hiện ngay đằng sau tôi.

 

“Ahh, anh chỉ đang xem qua thôi, hahah.”

 

Tôi hướng mắt mình ra khỏi con ma nơ canh.

 

“Mẹ đâu rồi?”

 

“Dì vẫn đang lựa đồ ở trong cái shop đó, em quay lại ngay khi em nhận ra Fan mất tích.” Cô thiếu nữ trả lời.

 

Jiang Muqing liếc nhìn tôi, như thể đang cố đọc suy nghĩ tôi vậy. Rồi thì, em ấy hướng mắt mình về chiếc váy màu cam.

 

“Fan, em muốn thử chiếc váy này.”

 

“Mm?”

 

 

 

 

Với sự giúp đỡ của một nhân viên, cô gái bước vào phòng thử đồ cùng với bộ váy.

 

Tôi thì ngồi trên ghế sofa chờ em ấy.

 

Tôi luôn bị cản đường bởi mẹ. Tôi có nói là tôi sẽ đi mua sắm với Jiang Muqing, vậy mà tôi vẫn chưa mua cho em ấy một thứ gì cả. Nếu em ấy thực sự thích bộ váy đó, tôi chắc chắn sẽ mua nó cho em ấy.

 

Trong khi nghĩ như thế, cửa phòng thử đồ hé mở. Cánh tay thanh mảnh của cô gái thò ra, và ra hiệu về phía tôi.

 

Em ấy muốn tôi đi tới.

 

“Có chuyện gì sao?”

 

Tôi bước tới.

 

Bất thình lình, Jiang Muqing mở bật cửa ra và kéo tôi vào. Tôi nhận phải một cú sốc.

 

“Em đang làm gì thế hả?!”

 

Tôi lấy lại thăng bằng, và cố gắng thì thào nhỏ nhất có thể trong cái bóng tối ấy.

 

“Cái áo ngực của em bị bung ra…”

 

Cô thiếu nữ ngại ngùng trả lời.

 

Tiếp đó, tôi nhận ra. Trong màn đêm, tôi mờ mờ thấy được hình bóng của bộ áo lót màu sáng. Ngoài những chỗ quan trọng ra, toàn bộ những phần còn lại trên cơ thể em ấy được phơi bày ra cho tôi nhìn.

 

Cái áo ngực đã không còn ở đó, và em ấy đang che ‘chúng’ lại với đôi tay của mình.

 

“Anh không nghe, anh không thấy, anh không biết!”

 

Tôi nhanh chóng nhắm chặt mắt mình lại, dù cho tôi đã thấy hết tất cả những thứ cần thấy.

 

“Lu Fan, anh có nghe em nói không? Áo ngực của em… nó không gắn vào được...”

Cô gái bắt đầu bị lay động, và nghe như cô đang trên ngưỡng rơi nước mắt.

 

“Đừng lo lắng, quay lại để anh coi cho.”

 

Tôi nhanh chóng an ủi em ấy.

 

Nếu bây giờ em ấy thụp xuống và khóc, tình hình có thể chuyển biến xấu nếu như những người xung quanh nghe thấy tiếng khóc của em ấy. Tình cảnh hiện giờ của chúng tôi, nếu ai đó trông thấy, tôi sẽ không tài nào giải thích cho thỏa đáng được.

 

Bằng bất cứ giá nào, tôi phải gắn lại áo ngực cho em ấy.

 

Jiang Muqing ngoan ngoãn quay lại, và tay tôi nhè nhẹ xoa vuốt cái lưng mềm mại của em ấy cho tới khi tôi tìm thấy hai sợi dây quai.

 

“Tay của Fan….”

 

Cảm nhận những đầu ngón tay của tôi khiến cho cô gái run rẩy.

 

“Em chịu khó một chút xíu nữa đi, anh sẽ gắn nó lại ngay lập tức!”

 

Sau vài lần thử, tôi cũng nhận ra. Những cái móc đã bị hỏng tạo thành một cái lỗ, và nó không thể bị gài lại được nữa rồi.

 

“Nó đúng thật đã bị hư rồi; anh không thể gắn nó vào được.”

 

Tôi không thể nghĩ ra được bất kỳ phương án nào.

“Thế em nên làm gì đây?”

 

Giọng nói của cô gái bắt đầu run rẩy.

 

“Không sao, anh sẽ xem coi liệu anh có thể nút nó lại được không.”

 

Nếu tôi kéo hai cái dây quai lại với nhau, tôi có thể thắt một cái nút đơn giản.

 

“Ahhh!”

 

Nhưng ngay khi tôi kéo nhẹ sợi dây, cô thiếu nữ bỗng nhiên kêu lên.

“Đừng có lớn tiếng như thế, những người khác có thể nghe thấy em đấy!”

 

Tôi ngay lập tức bịt mồm em ấy lại với tay của mình.

 

“Fan, nó đau!”

 

Cô gái thì thào tuyệt vọng.

 

“Thế thì đừng có mặc áo lót, lấy áo thun của em che lại cho tới khi chúng ta về nhà.”

“Không, mọi người vẫn có thể thấy em.”

 

Jiang Muqing không đồng thuận chút nào cả.

 

Công nhận, áo thun mùa hè mà Jiang Muqing mặc hôm nay khá mỏng manh và xuyên thấu. Nếu em ấy không mặc áo lót, thì áo thun của em ấy sẽ để lộ hết tất cả những đường cong trên cơ thể em ấy.

 

“Em nên làm gì đây?”

 

Cô gái lo lắng hỏi tôi.

 

 

 

 

Trong căn phòng thử đồ chật kín, cô gái trước mặt tôi đây đang lõa thể. Trên người cô ấy là một chiếc áo ngực đã bị hư, được giữ lại bởi tay của cô. Trong tình trạng như thế, cô gái kéo tôi vào, cầu xin sự giúp đỡ.

 

Với hết thất bại này tới thất bại khác, trái tim cô gái ngày càng lo âu và tuyệt vọng hơn. Tim cô đập mạnh, không biết phải làm gì; cô chỉ có thể dựa vào người tôi và tìm kiếm sự an ủi.

 

“Đừng sợ hãi, anh biết mình nên làm gì rồi.”

 

Tôi xoa đầu Jiang Muqing, làm cho em ấy bình tĩnh trở lại.

 

“Mm.”

BÌNH LUẬN