Dragon's BloodlineTập 1 : Sự khởi đầu của một huyền thoại~
Chương 03 : Sự phát triển của Rồng~

Thế giới này không hề có tên.

Đương nhiên, vị thần ở nơi đây đã không cho nó được một cái tên tử tế thay vào đó họ chỉ cho nó một cái tên dĩ hòa di quý mà thôi, mặc dù những người ở đây chẳng hề hay biết gì. Do đó, vùng đất này được gọi là–

The Dragon Bone Continent. (Đại Lục Long Cốt).

Tọa lạc ở vùng Tây Bắc đại lục này là Vương quốc Casalia. Cửa hàng phép thuật của Agatha nằm ở trung tâm thành phố và là một phần của khu vực hoàng gia ở  Anise.

Cửa hàng này sở hữu một khu vườn tuyệt đẹp và đồng thời nơi đây cũng là nơi cung cấp thảo dược cũng như có thể đáp ứng phần nào nhu cầu của cư dân nơi đây . Agatha mua được nó nhờ số châu báu kiếm được trong các cuộc hành trình từ mười năm trước đây , và tuy là chúng không nhiều nhặn gì cho cam , nhưng có lẽ với việc sở hữu một ngôi nhà tuyệt vời thế này thì đối với tôi mà nói nó là một điều hạnh phúc không gì sánh bằng .

Vào buổi sáng, Agatha thức dậy trong căn phòng trên tầng hai và nhìn ra khu vườn qua cửa sổ. Trong vườn, hiện lên ở đó là một khung cảnh đã trở thành một hình bóng quen thuộc hàng ngày  .

“… Mẹ thật không hiểu tại sao mà con lại trở thành như thế…”

Trong khu vườn nhỏ , hiện ra trong mắt cô là hình ảnh của một người con gái đáng yêu của mình đang vung vẩy thanh kiếm gỗ tự làm  .

Tên cô bé là Riana Crystal , năm tuổi. Buổi sáng của cô bắt đầu từ trước khi mặt trời mọc. Mặc vào người một bộ trang phục tương đối thuận tiện cho việc di chuyển, cô liền ra vườn với thanh kiếm gỗ tự làm. Cô làm thanh kiếm gỗ đó từ cành của một thân cây ‘Black Steel' với con dao làm từ mithril cô mượn từ mẹ, đó là một thứ gỗ có độ cứng còn hơn cả kim loại cấp thấp.

Điều đầu tiên cô làm sau khi ra vườn đó là tập thể dục. Với độ dẻo dai đến tuyệt vời của một đứa trẻ, những bài tập duỗi người trong quá khứ của cô trở nên đơn giản hơn bao giờ hết , và người cô bắt đầu nóng lên.

Sau khi luyện mấy đường kiếm cơ bản, cô bắt đầu tưởng tượng ra một đối thủ vô hình.

Thế giới này có tồn tại quái vật .

Và hiển nhiên là có mấy loài nguy hiểm như sói và gấu, nhưng nếu mà nói đến loài nguy hiểm nhất thì chễm trệ trên vị trí cao nhất vẫn thuộc về loài rồng. Đúng vậy đấy Rồng .

Theo những câu chuyện của Agatha , một con rồng với cấp độ cao có thể dễ dàng biến một đất nước thành bình địa .

Và Ria có sức mạnh y hệt một con rồng.

(Nói thế chứ, tôi cũng chẳng biết phải sử dụng sức mạnh đó thế nào.)

Trái ngược với thân hình nhỏ bé của mình, cô đã có một sức khỏe và khả năng chịu đựng vô song. Đó là một sự ban phước mà tôi may mắn có được và nhờ nó tôi có thể dùng skill  [Tự Kiểm Tra] và nó có thể cho tôi cập nhật được thông tin  cũng như trạng thái của  [Long Huyết Tộc].

Đến nay, cô đã có được [Sức Mạnh Thần Thánh] [Tái Tạo Cấp Tốc] [Hồi Phục Cấp Tốc] [Thể Lực Vô Địch] [Giác Quan Nhạy Bén] [Kháng Nhiệt]. Trừ [Kháng Nhiệt] xuất hiện do uống phải súp nóng, còn lại đều có được trong lúc luyện tập.

Mà còn nữa, các kỹ năng tôi luyện được ở kiếp trước cũng được tái tạo. Cao nhất là [Kiếm Kỹ ] ở cấp 7. Theo lời mẹ tôi nói, cấp 7 là cấp của những kì cựu kiếm thủ. Tôi mừng là những ngày luyện tập ở kiếp trước đã được đền đáp xứng đáng .

Nhưng mà nói sức mạnh của một con rồng có thể sánh ngang với Thần thì có vẻ như hơi chém gió quá rồi đấy.

(Đúng như mình nghĩ, coi bộ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải nâng cấp độ rồi nhỉ?)

Cấp độ hiện tại của Ria là 5. Nó cứ lên đều đều nhờ luyện tập. Nhân tiện đây, cấp độ của Agatha là 35. Xem ra cô đã tham gia kha khá những cuộc phiêu lưu thời còn trẻ.

Tôi cũng được Agatha dạy cho phép thuật. Lúc đầu tôi đúng là hoàn tàn mù tịt cũng như chẳng biết gì về phép thuật, nhưng khi đã hiểu cái khái niệm ‘Ma Lực’ ở thế giới này cũng giống như ‘Linh Lực’ ở thế giới trước, tốc độ học của tôi đã được cải thiện rõ rệt.

Không những dạy tôi  về cấu trúc và cách sử dụng phép thuật bà còn dạy tôi Hỏa thuật, Phong Thuật, Thủy Thuật, Thiên Nhiên Thuật, và Thực Thuật và chúng đều là dạng phép thuật ở cấp độ cao, nên việc dạy cho tôi những ma thuật đó đã trở thành việc thường ngày .

Và mặc dù là cô tôi đang học cùng với Fei và cùng một người dạy nhưng chỉ trong vòng một thời gian ngắn ,chỉ số ma thuật của tôi đã có thể dễ dàng vượt mặt Fei chỉ trong nháy mắt, và gần bằng so với Agatha .

“Ôi trời ơi em vẫn biết đến cái thứ gọi là ‘Tài năng thiên phú này ’(hay còn gọi là tài năng bẩm sinh) là có thật … tuy vậy nhưng nói thế nào nhỉ cuộc đời đôi khi thật phũ phàng mà …”Fei nói .

‘Đúng thế thật.’ Ria nghĩ. Dù nhìn thế nào thì đi nữa , cơ thể này cũng đã được tôi luyện. Kí ức và những thứ liên quan đến kiếp trước rõ ràng là tốt hơn so với kiếp trước của tôi.

Học phép thuật được chia làm ba giai đoạn, bắt đầu với thi triển thuật bằng niệm chú, rồi ấn chú, và cuối cùng là tưởng tượng ra ma thuật rồi sử dụng mà không cần phải niệm. Niệm chú là cách đơn giản nhất để mà bạn có thể thi triển ma thuật nhưng nó sẽ rất tốn thời gian. Dùng ấn chú thì cần phải có thuật chú được khắc sẵn hoặc vật đã được yểm phép thuật lên. Dùng tưởng tượng có lẽ là cách nhanh nhất để bạn có thể thi triển phép thuật nhưng nó đòi hỏi sự tập trung cao độ cũng như phải vô cùng chính xác.

Khi mà nói đến vụ tưởng tượng ra một hình ảnh chính xác, thì một người Nhật có lợi thế hơn hẳn.

Trong tâm trí phải tưởng tượng ra ấn chú; tuy nhiên, các loại ký tự này khá tương tự với chữ Nhật. Như với Kanji, các ký tự có nghĩa và các kết hợp tương tự Higarana. Ria biết rất rõ bản thân mình là người Nhật ở kiếp trước lợi thế đến mức nào.

Phép thuật đầu tiên mà Ria được dạy là [Nhận Định Kỹ Năng]. Theo như lời Agatha, “Nếu con không tìm hiểu kẻ địch trước, con sẽ chết.” Với phép thuật này, năng lực được ban tặng của đối phương, tuyệt kỹ, và các điểm năng lực đều bị khám phá. Tất nhiên, có một loại ma thuật kháng lại phép này nhưng nó hầu như chỉ có trên một số loại quái vật nhất định. Biết trước được năng lực của kẻ thù xem ra là điều quan trọng nhất cần phải ghi nhớ .

Xem ra nó sẽ không thể dùng được nếu như sự chêch lệch về năng lực là quá lớn, nhưng nó vẫn hiệu nghiệm khi tôi sử dụng nó để kiểm tra trên Agatha.

Thêm nữa, Agatha ưu tiên dạy tôi những ma thuật có vẻ hữu dụng trong suốt những cuộc phiêu lưu thực tế hồi còn trẻ của bà . Những ma thuật như là Thiêu Đốt, Tinh Lọc Nước, Hồi phục, và Giải Độc thật sự rất là hữu ích trong nhiều trường hợp nhất định. Tuy vậy nhưng có vẻ như tôi vẫn chưa được học phép thuật công kích nào.

Ria có vẻ như rất có hứng thú với phép thuật mà có thể tăng cường sức mạnh cơ thể , dù là ở thời điểm  hiện tại, cô đã có quá thừa sức mạnh về thể chất nhờ kỹ năng được ban cho rồi.

“Nếu đó là Ria, có thể con sẽ dùng được cả Thời Không Thuật luôn đấy.”vTuy là Agatha chỉ nói đùa, nhưng Thời Không Thuật được cho là phép thuật cấp cao cấp nhất trong hệ thống phép thuật  .

Sau đó Ria phát hiện ra, có một ma thuật tối thượng mang tên ‘Sáng Tạo Thế Giới’. Nhưng nó chỉ tồn tại trên lý thuyết.

Và vào lúc này, Ria đã hoàn thành bài tập và cả việc lấy nước lên từ giếng, cô đang định lau mồ hôi nhưng…

(Sigh…)

Tôi nhìn thấy khuôn mặt đang phản chiếu trên mặt nước.

(Đẹp thật.)

Mười người thì cả thảy mười người đều sẽ khen rằng cô có một thân hình vô cùng ngọt ngào. Đôi môi đầy đặn. Đôi mắt xếch với vẻ quý phái , cùng với đó là làn da trắng hồng mà mỏng manh, và một cái mũi rất yêu kiều.

Tuy nhiên, đó lại chính là ảnh phản chiếu của tôi. Rõ ràng đó là tôi.

Mà còn nữa, tôi đã hỏi Agatha rằng liệu có ma thuật nào có thể biến tôi trở thành đàn ông không.

“Có đấy”, đó là câu trả lời.

“Dùng tưởng tượng thuật có lẽ là cách đơn giản nhất. Nhưng nếu như con muốn thay đổi cơ thể thật, thì con sẽ phải dùng đến Tạo Hình Thuật.”

Ồ, tôi ngạc nhiên vì có ma thuật như thế, nhưng mà xem ra cơ thể này sẽ không thể thay đổi. Cũng như có cả sự giới hạn về thời gian nữa . Nói cách khác, Agatha không hề biết cách để biến tôi trở thành một người đàn ông thực sự.

Trong lúc thở dài, Ria tiếp tục lau mồ hôi. Trong hầu hết gia đình ở Anise, trong khi nước và y phục và có cả những nơi phục vụ thì có sẵn , nhưng nhà tắm thì lại không có làm tôi cảm thấy hơi khó chịu vì không thể làm sạch cơ thể . Trong lúc dùng khăn lau mạnh mồ hôi để làm sạch cơ thể, Ria chợt nhận ra một thứ .

Ngực cô không hề mềm mại, thay vào đó nó cứng như thép.

Nó khác hẳn so với da của người bình thường. Nhìn kỹ thì, có bốn cái vảy đang mọc ở vùng trên bụng. Hơn nữa màu của những cái vảy này là màu đen.

(Eh? Eh?)

Khỏi cần nói cũng biết, tôi quá kinh ngạc.

“Mẹ ơi!”

“Ta tự hỏi… thứ này là gì vậy  ?”

“Liệu đó có phải máu của loài thằn lằn lẫn lộn vào hoặc thứ gì đó như vậy không?”

“Không thể có chuyện máu người và máu của loài đó lai được đâu, vậy nên ta nghĩ đó không phải là nguyên nhân đâu.”

Agatha và Fei bàn luận trong lúc chằm chằm nhìn vào những cái vảy.

“Có khi nào… đây là vảy rồng? Nó có thể là do bệnh gì đó, ta nghĩ thế.”

“Cô chủ, cô nói vảy rồng là sao?”

Agatha nhanh chóng giơ ngón trỏ và giải thích.

“Đó là khi một người lập giao ước với rồng và cơ thể người đó được ban cho một phần sức mạnh của loài rồng. Như là một biểu tượng của giao ước, điểm đặc trưng của con rồng đó sẽ xuất hiện trên người của họ. Tuy nhiên…”

“Không có giao ước nào ở đây, đúng không?”

“Đúng vậy-”

Đó có thể là một loại bệnh gì đó, và hai người họ mang cô đến đền thờ ngay lập tức. Ở thế giới này, các linh mục còn là những bác sĩ.

“Ta không thể nào biết được . Hơn nữa, ma thuật nhận dạng của ta cũng chẳng hề có tác dụng…”

Họ đều nhanh chóng lắc đầu chịu thua cả.

Cả ba uể oải rời khỏi đền thờ, nhưng trên đường đi Agatha bỗng dừng lại.

“Đã đến nước này rồi, ta không còn lựa chọn nào khác ngoài đặt cả vào biện pháp cuối cùng này. Fei, làm ơn hãy mang Ria về nhà trước đi.”

Phất áo choàng, Agatha quay trở lại nơi đó. Sau khi nói lời tạm biệt, Fei nhìn Ria rồi thở dài.

“Chúng ta về nhé? Sẽ ổn thôi mà, chị tin là chuyện này nếu là Cô chủ thì chắc chắn cô ấy sẽ tìm ra được cách.”

“Vâng , chắc mẹ em sẽ nghĩ ra cách .”

Tuy cô nói vậy nhưng ngay cả Ria cũng đang làm một vẻ mặt thất vọng, cô có thể hiểu phần nào tình hình lúc này. Những gì Agatha nói có thể là đúng. Ria không hề gắn kết với một con rồng nào thông qua giao ước cả, nhưng cô lại có sức mạnh của ‘Long Huyết Tộc’. Không nghi ngờ gì nữa, nó hẳn phải liên quan gì đó đến chuyện này.

Tuy nhiên, nếu cô nói ra điều đó cô sẽ buộc phải tiết lộ tất cả những gì cô che dấu đến bây giờ.

Một đứa trẻ tái sinh và vẫn còn mang theo ký ức của kiếp trước, ký ức của một người đàn ông.

Hơn nữa, Ria còn lợi dụng bề ngoài trẻ con của mình để thỏa mãn cái ham muốn của mình với bộ ngực vĩ đại của Agatha cũng như là đôi hồng đào vừa phải của Fei.

Họ có xa lánh tôi thì cũng ổn thôi. Nhưng nếu họ bỏ tôi thật thì…

(Không, mình có thể làm được gì đó thì sao?)

Tôi có thể đến đền thờ rồi vào trại trẻ mồ côi và giúp đỡ họ bằng ma thuật hồi phục. Sau khi lớn hơn tôi có thể tận dụng kiếm kỹ của mình và tìm một việc làm. Ở thế giới này, phụ nữ làm lính đánh thuê vẫn còn tồn tại.

Tuy Ria bắt đầu nghĩ đến một con đường bi đát, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Agatha vẫn chỉ dạy cô ma thuật như mọi ngày.

Ngày hôm sau mọi chuyện cũng chẳng có gì bất thường và Ria bắt đầu mất hứng thú, nhưng ngày sau đó thì đã có sự thay đổi.

Ria mang trên mình trang phục đẹp nhất mà cô có, và Agatha thì mặc một cái áo choàng cao cấp, dành cho những phù thủy đích thực.

Cả hai giao cửa hàng cho Fei, rồi thuê xe ngựa, và vào trung tâm kinh thành.

“Mẹ ơi, chúng ta đang đi đâu vậy?”

“Cung điện. Đừng quá lo về điều đó.”

Cung điện á!

“Eh? Sao lại là cung điện ạ? Không thể nào, lẽ nào mẹ là con của một dòng dõi quý tộc sao?”

“Không không, ta đến từ một ngôi làng rất bình thường. Do ta có một chút liên quan đến phù thủy hoàng gia, nên ta nghĩ ông ấy sẽ biết phải làm gì.”

Tôi hiểu rồi, thì ra đó là lí do chúng lại ăn mặc thế này.

Xe ngựa dừng lại trước một cánh cổng lớn, và cả hai đi bộ từ đó. Bởi lẽ tôi đã được giải thích từ trước mọi chuyện, nên tôi cũng chẳng trách chuyện phải đi vào đây.

“Ooh-”

Ria ồ lên trong vô thức. Cung điện phải cao tầm hai mươi mét, và làm hoàn toàn bằng đá. Tuy là tôi không biết nhiều về văn hóa trong kiếp trước, ngoài cung điện kiểu phương tây, tôi nghĩ cái này giống cung điện theo kiểu Hồi Giáo hơn.

“Ria, lại đây.”

Agatha bước đến phía trước không ngần ngại. Xem ra cô biết nơi cô đang đi là đâu.

Chẳng mấy chốc, chúng tôi đứng trước một nơi không có quá nhiều sự trang hoàng, giống như một thư viện lớn vậy.

“Đây là Bộ Pháp Thuật của Vương quốc Casalia. Hiền triết Rufus-sama đang ở đây .”

BÌNH LUẬN