Dragon's BloodlineTập 1 : Sự khởi đầu của một huyền thoại~
Chương 04 : Gọi ta là công chúa

“Hohoh, đứa trẻ nhỏ này là con của cô sao?”

Sâu trong tòa nhà của Bộ Phép Thuật, trong một căn phòng chứa đầy sách và tài liệu, là nơi ở của Đại Pháp Sư/Hiền Triết Rufus.

Ông ta sở hữu một cái đầu trọc cùng với vẻ phong sương của bộ râu rậm và trắng như tuyết , ánh mắt ông ẩn chứa sự hiền từ của một nhà hiền triết /kiêm pháp sư nhưng ẩn sâu trong đó là sự từng trải cũng như kinh nghiệm qua nhiều năm tháng . Hiện ra trước mặt là một vị pháp sư tuy đã cao tuổi nhưng bạn có thể nói là ông ấy sở hữu sức mạnh phép thuật đứng ở vị trí cao nhất trong số những phù thủy hay pháp sư của vương quốc Casalia , nhưng ông chẳng tỏ vẻ quan trọng về mặt hình thức chút nào. Ba trăm mười tuổi . Một pháp sư cấp cao đã trải qua một cuộc đời dài .

“Đã lâu rồi không gặp mặt , thưa ngài .”

Agatha nhanh chóng cúi đầu chào. Ria cũng làm theo ngay sau đó.

“Điều đó liệu có ổn không nếu như ta dùng [Nhận Diện] lên đứa trẻ này ?”

“Vâng ,nó ổn vậy nên hãy bắt đầu từ đó đi.”

“Hmm.”

Rufus gật đầu rồi giơ trượng lên, và vì lí do gì đó đưa ra thần chú.

“Nhận Diện!”

Ông ta hô lên.

“… Hmm, ta không biết.”

“… Làm ơn xin hãy nghiêm túc cho.”

Agatha thở dài một hồi, còn Ria thì ngồi phịch xuống.

“Ta đang rất nghiêm túc đấy. Bởi ta đã dùng ma thuật lên con bé , nên ít ra Kháng Nhận Diện của con bé phải từ cấp 8 trở lên, con bé phải có một Gift tương tự thế.”

“Nếu đã vậy, liệu có phải con bé có Gift Kháng Nhận Diện?”

“Đó là một Gift quyền năng đấy… và thiên niên kỷ thì đang đến gần, có lẽ…”

Rufus lầm bầm đầy vẻ nghiêm trọng, và Agatha thì thốt lên một tiếng trầm trồ.

“Không thể nào, con bé là anh hùng sao?”

Một anh hùng. Họ xuất hiện trong sử thi để tiêu diệt chúa quỷ, một sự tồn tại vượt trội so với những người khác.

Hoặc là một sự đột biến, hoặc là một người được triệu hồi từ thế giới khác.

Vì mục đích chiến đấu với chúa quỷ trong thiên niên kỷ, trước giờ chỉ một, không có ngoại lệ.

“Con bé có thể là một anh hùng. Ngay cả bây giờ ma lực của con bé đã vượt xa cô rồi.”

Bỏ qua vụ Nhận Diện đi, có một khả năng có thể cảm nhận được năng lực của ma thuật. Mặc dù đánh giá của nó không hẳn là chính xác, nhưng vẫn có thể đánh giá những người có lượng ma lực khác nhau, và Agatha cũng có khả năng này.

Tuy vậy nhưng Ria vẫn chưa có nó .

“Nó chẳng khác lúc ta dùng ma thuật nhận diện. Cái thứ này bị làm sao vậy ?”

Hmmmm, Rufus rú lên. Agatha rụt rè lên tiếng.

“Ờ, tuy là vụ dùng Nhận Diện không hiệu quả cũng là một vấn đề, nhưng tôi còn muốn ông xem một cái khác.”

“Huh ?”

Mở ngực áo của Ria, bốn cái vảy phô ra. Cũng may Rufus không phải là một người có đầu óc đên tối gì , nên ông cũng chẳng hề có phản ứng gì với ngực của một đứa trẻ cả .

“Đây là… vảy hả? Nhưng mà… vảy rồng? Không chuyện này ,nếu xem xét lại mọi chuyện thì…”

“Nói đến những nhân vật nổi tiếng với vảy rồng, thì có Đức Vua của Vương Quốc Ryuke Riana-sama, và người thành lập Casaria Leyte Anaia cũng đều tương tự thế này.”

Cả hai người họ đều là một hình mẫu huyền thoại trong sử thi , và họ đều là phụ nữ.

“Ta nghe là dòng máu rồng trong Leyte Anaia-sama là do bẩm sinh khá là hiếm thấy. Đứa trẻ này…”

“Hmm, tôi cũng chẳng thẻ ngờ được chuyện như thế này sẽ xảy ra …”

Vì lí do gì đó mà cuộc nói chuyện nâng lên một tầm mà Ria không thể hiểu được. Ria bắt đầu phát chán và ngắm đống gáy sách đang xếp thành hàng, và bắt gặp một quyển với một tựa đề đáng quan ngại.

(Mình có cảm giác là nghe đến từ ‘Necronomicon’ ở đâu rồi thì phải…)

Cô muốn đọc nó, nhưng sau đó tự thuyết phục rằng cô không được phép làm thế.

“Đúng như ta nghĩ, không còn cách nào khác ngoài nói chuyện này cho Bệ Hạ thôi.”

“Đúng vậy. Mặc dù tôi không đồng tình với chuyện này.”

Vì vài lí do mà bầu không khí bây giờ trở nên khá căng thẳng.

Một vài ngày trôi qua khá yên bình.

Ria vẫn tập vung kiếm mỗi buổi sáng như thường lệ, và được Agatha dạy cho phép thuật .

Tuy nhiên, nội dung thì có khác đi đôi chút . Cho đến khi sự nghiêm túc của cô vẫn chưa thực sự bộc phát. Một sự thèm khát được dạy ma thuật có thể cảm nhận được từ cô . Nó là một cảm giác quen thuộc. Cũng như khi quan sát những đường kiếm kì bí ở kiếp trước của cô con gái từ Agatha, nhưng một người thầy không thể không biểu lộ cái không khí đó ra được.

Những điều mà Agatha dạy cho tôi là những phép thuật rất hữu ích dành cho cuộc sống. Cho đến nay, chúng rất thuận tiện , và ngược lại chúng cũng có giá trị dùng để sinh hoạt  , chúng cũng rất  thiết thực khi chiến đấu, và có thể sinh tồn với phép thuật .

Các phép dành cho những tình huống khẩn cấp như tăng cường cơ thể, phục hồi liên tục, chống tê liệt, kháng độc tố, và thở dưới nước.

Thêm nữa, Long Huyết cũng được kích hoạt. Sự thức tỉnh mang lại Gift Cường Hóa Cơ Thể, cùng với Gift Nâng Cao Sinh Lực.

Ở thế giới này rồng là một sinh vật tương đương như Thần, nhưng cái đó rõ ràng là hiện ra rất rõ.

Cứ như vậy thấm thoát nửa tháng đã trôi qua.

Một điềm báo có thể cảm nhận được qua từng ngày.

Vào một ngày bình thường, một bữa tối linh đình được chuẩn bị, và Agatha lẫn Fei đều cảm thấy lo lắng. Họ tránh để không cảm nhận cái điềm báo đó.

Chỉ như thế, cũng đủ để đoán được sắp có chuyện xảy ra.

Nếu họ thực sự bỏ rơi tôi, tuy là tôi có thể tự trang trải được, mới nghĩ đến điều đó tôi cảm thấy như mình sắp khóc đến nơi vậy .

“Mẹ ơi, có chuyện gì vậy?”

Dù giả nai ngơ ngác hết mức có thể, Agatha vẫn cười đầy mơ hồ.

“Không có gì đâu. Bởi ngày mai chúng ta phải đi, nên con hãy ăn cho thỏa thích đi.”

Ah, ra là thế, tôi hiểu rồi.

Cái này như kiểu là ‘bữa ăn cuối cùng’ đây mà.

Tôi đinh ninh là mình sẽ không bị vứt bỏ đâu. Tuy nhiên, có thể… tôi sẽ được đưa đến nơi nào đó chuyên về huấn luyện anh hùng.

Nếu tôi cứ tiếp tục mọi chuyện như nó vẫn diễn ra cho đến giờ, thì chuyện này cũng không phải là không có lý.

Có gì đó bứt rứt trong ngực cô. Dù có cả ký ức ở kiếp trước, nhưng đây là cơ thể của một đứa bé năm tuổi. Cảm xúc của cô cũng vô cùng nhạy cảm. Và rồi cô vẫn ăn để thỏa mãn cơn đói cồn cào, cố ăn đến mức nào đó.

Cô đúng là một người mẹ hiền dịu. Dù cho Ria thích vung kiếm gỗ của mình thế nào, mẹ cô vẫn chỉ có thể cười với một bộ mặt đầy khó hiểu.

Fei giống như là một người chị vậy. Nếu có là gì, thì Fei vẫn thấy mức độ rắc rối của Ria hơn hẳn Agatha.

Nghĩ đến chuyện cô bé phải tách khỏi hai người đó…

(Dù mình có chạy trốn, nhưng biết đi đâu đây?)

Cô có nghĩ về điều đó. Đương nhiên cô sẽ không bị tống giam. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ phát hiện ra cô.

Đưa ra quyết định, cô tập trung tận hưởng bữa ăn của mình. Không thèm quan tâm đến chuyện xảy ra hôm sau, vì cô không thể nào chiến đấu với cái bụng rỗng được.

Sáng hôm sau, Ria mặc bộ trang phục đẹp nhất lên mình, và ngồi trên xe ngựa cùng Agatha.

Ngay lúc cô nghĩ đến chuyện hai người đi đến một nơi nào đó ở ngoại ô, thì không, vẫn chỉ là con đường của ngày hôm đó , con đường dẫn vào Hoàng Cung.

Tuy nhiên, cái nơi họ xuống khỏi xe ngựa khác hẳn.

“Ồ, hai người đến là tốt rồi.”

Người đợi chúng tôi là vị hiền triết Rufus với vẻ già dặn cùng cái đầu trọc như thường lệ . Khác ở chỗ theo sau ông là hai kỵ sĩ ở hai bên.

“Ma lực của con bé tăng bất thường từ hôm đó đến giờ đấy.”

“Vậy sao? Tôi không nhận ra dù có ở cùng con bé mỗi ngày.”

Trong lúc nói chuyện, tất cả đều tiến vào lâu đài. Bên trong được chạm trổ với đá cẩm thạch trắng, cùng với hàng tá nội thất sang trọng.

“Fuwaaaah!”

Cô bé bất chợt thốt lên. Có thể là do chỉ có Hoàng Cung ở Châu Âu trong thế giới cũ của cô mới có những cảnh tương tự như thế này.

Tuy là rất đẹp, nhưng thế này thì thật quá sức tưởng tượng.

Ria cứ thế tiến vào trong với cái miệng không ngừng há hốc trước khung cảnh hoành tráng hiện ra trước mắt , và những người lớn ở  bên trong chỉ biết nhìn và tủm tỉm cười trước cảnh đó .

Khi bước hết cầu thang, họ tiến vào nơi mới nhất của Hoàng Cung.

“Đến rồi sao.”

Hầu cận xếp thành hàng… không còn thấy nữa; thay vào đó, nó giống như thư phòng riêng, và một người đàn ông đang đứng ở đó.

Rufus cúi chào, Agatha quỳ xuống, và hai kỵ sĩ đứng nghiêm. Ria cũng đang cúi đầu chào.

“Bình thân. Đã lâu không gặp, Agatha-.”

“B-Bệ Hạ trông người có vẻ vẫn ổn.”

Bệ Hạ. Bởi cô nói “Bệ Hạ” nên ông ấy hẳn là đức vua.

Khoảng tầm ba mươi tuổi. Với mái tóc vàng và đôi mắt xanh, một kiểu tạo hình khá là phổ biến ở vương quốc này. Ông ấy có một khuôn mặt với đầy vẻ anh minh.

“Vậy, con là Riana?”

“Hân hạnh được gặp Người, Bệ Hạ.”

Cô bé cúi đầu chào đức vua. Cô đang lo lắng rằng nếu cư xử lịch thiệp ở đây, liệu nó có phản tác dụng không.

“Oh, con là một đứa trẻ ngoan đấy.”

Có vẻ chắc chắn với lời của mình, đức vua mỉm cười phóng khoáng. Ông ấy nịnh cô.

“Một cô bé đáng yêu. Với ngoại hình rất giống mẹ.”

Đức vua, trong bộ quần áo trắng đơn giản mà sang trọng, cúi người về phía trước Ria.

“Năm tuổi, huh. Vậy thì con bé là đệ tam rồi. Không biết đôi mắt con có giống ta không nhỉ?”

Đó là phần đương nhiên không giống Agatha rồi.

Khuôn mặt của nhà vua… cũng có nét tương đồng.

Lời cô cứ thế buột ra.

“Có lẽ nào, Bệ Hạ, Người là cha con?”

Đức vua thẳng thắn gật đầu.

“Đúng rồi đấy, Riana. Những ngày gian khổ của con đến đây là kết thúc.”

Eh.

Eeeeeh!

Rắc rối của tôi vẫn chưa hết sao, thế nghĩa là tôi là một công chúa!

Ria chỉ biết ngẩn người nhìn xa xăm, còn tâm trí thì như đang muốn gào thét.

BÌNH LUẬN