Thuần hóa YandereVol.1
Chương 12: Thứ mà mình tôi không thể nào làm được.


Khi con dao phay ấy rời khỏi tay Jiang Muqing, tôi đã nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ bỏ mạng ở nơi này.


Tôi thường mơ nghĩ về cái chết của mình. Chiều hướng lạc quan nhất là chết vì tuổi già, hướng thực tế nhất là chết vì bệnh tật, còn hướng hợp lý nhất là chết do tai nạn, và cuối cùng chiều hướng xấu nhất là bị sát hại…


Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến cảnh mình bị băm ra thành trăm mảnh bởi một cô gái dịu dàng và trẻ tuổi.


Chiếc dao phay lao đi trong không trung nhanh như chớp, và cắm phập vào bức tường, cách đầu tôi cỡ ba phân (3cm). Chà, có thể chuyện này sẽ không kết thúc tồi tệ đến như thế.


Độ chích xác của cô nàng thật sự rất tệ. Mặc dù hình ảnh cô gái lôi những con dao ra khỏi cái hộp trông rất kinh hãi, cô ấy không có đủ sức mạnh để có thể thực sự giết được tôi.


Tôi nhanh chóng né tiếp con dao vừa , con dao gọt, cây kéo, và cả con dao chặt xương.


Độ chính xác của Jiang Muqing giảm dần với mỗi lượt ném như thế.


Cô nàng đơn giản là gục ở ngay con dao cuối cùng, quá yếu để có thể ném thêm lần nữa.


Con dao gọt trái cây nằm gọn trong bàn tay cô gái.


Cô ấy sẽ thả nó xuống chăng?


Cô gái ném cái hộp gỗ xuống sàn.


Nâng con dao lên một chút, cô ấy lao tới tôi, nhắm vào ngay chính giữa ngực của tôi. Con mèo mun cũng bắt chước theo chủ nhân của nó, vồ lấy tôi với cặp răng nanh sẵn sàng.


Tôi đã chuẩn bị cho tình huống này hơn bao giờ hết.


Tôi lách sang một bên, và cô gái đâm sầm vào bức tường. Sau đó tôi chộp lấy cổ tay cô gái, và ghì chặt gáy của cô gái vào tường.


Con mèo hung hãn kia thì bị tôi đá bay đi với một cú xoay người.


Tiếp theo, là sự vùng vẫy thoáng chốc của cô gái. Cô ấy vặn vẹo người một vài giây, trước khi đổ ập người xuống trong vòng tay của tôi.


*CLANK*


Con dao bếp rơi khỏi tay của cô gái.


Tôi không lường trước việc cô ấy sẽ đổ ập xuống như thế, và cùng cô gái ngã xuống sàn nhà.


Bầu không khí mùa hè rất oi bức. Jiang Muqing và tôi cả hai đều mặc những bộ quần áo rất mỏng và nhẹ. Sau trận đánh tôi cảm nhận được một làn da mềm mại, vẫn xanh xao của cô gái, phản chiếu lại trong đôi mắt của tôi.


Cổ áo của chiếc váy cô gái đã mở ra một chút. Và từ vị trí của tôi, thân thể trinh trắng của người con gái trẻ tuổi hoàn toàn được phơi bày ra.


Bởi vì sự tò mò, tôi đã lén liếc nhìn đôi chút.


?!


Chết tiệt, tôi đang hưng phấn sao?


Nguyền rủa ngươi thứ hoocmon khốn khiếp.


Tôi nhanh chóng cài lại nút cổ áo của cô, và nhận ra rằng cô gái đã hoàn toàn bất tỉnh.


Tiếp theo tôi rờ đến trán và mặt của cô gái.


“Cô ấy nóng quá!”


Rõ ràng nó là một cơn sốt.


Hơi thở của cô thật nặng nề và khó khăn, và không có dấu hiệu suy giảm. Cô gái cần phải được điều trị ngay lập tức.


Tình trạng này phải cần đến sự chăm sóc y tế. Tôi vội chộp lấy điện thoại của mình, và chuẩn bị nhấn gọi đội cấp cứu 120*.


Hệ thống số điện thoại khẩn cấp ở Trung Quốc khá khó hiểu. Các sở có những số điện thoại khác nhau. 120 là cứu thương, 110 là cảnh sát địa phương, 119 là cứu hỏa, 122 là tai nạn giao thông. Khá khó để nhớ hết tất cả bọn chúng.


Nhưng khi quan sát xung quanh, tôi nhận ra rằng gọi cho những người có thẩm quyền bây giờ không phải là ý tưởng hay nhất.


Thứ nhất, căn phòng phảng phất mùi của xác chết, mặc dù nguồn gốc đằng ấy là các đồ ăn vặt đã mốc meo.


Thứ hai, sàn nhà phòng khách và trên tường thì rải rác với đủ mọi loại dao từ lớn đến bé. Dấu hiệu của việc kháng cự có thể trông thấy ở bất cứ đâu trong căn phòng.


Thứ ba, một cô gái nằm sõng soài trên nền nhà với chiếc váy bị xé rách. Ngay cổ và khớp tay của cô thì có những vết đỏ vì bị tôi nắm lúc nãy.


Che dấu xác chết, đột nhập bất hợp pháp, giết người, và hiếp dâm?


Dù cho bộ đồng phục học sinh của tôi sẽ giúp tránh đi chút nghi ngờ, nhưng tìm kiếm sự trợ giúp từ bên ngoài có thể sẽ trở nên khá rắc rối trong tình huống như thế này.


Tôi không muốn bị đối xử như một kẻ tình nghi phạm tội, và bị các ngài cảnh sát ngồi đối diện nhìn chằm chằm vào mặt tôi đâu.


Bây giờ tôi có thể làm gì chứ?


Tôi lục tung căn phòng, và chẳng tìm thấy bộ sơ cứu y tế nào cả.


Tôi nhặt đại một chiếc khăn, xả nó với nước lạnh, và đặt lên trán của cô gái. Sau khi làm như vậy, tôi mới nhận ra rằng cái khăn đó thật ra là cái giẻ dùng để lau bếp.


Tôi khóc mất.


Ngoài việc đặt các con dao trở lại vào trong căn bếp, tôi chẳng làm việc gì thực sự có ích cả.


Tôi chỉ có thể đặt cô gái ấy nằm ngay ngắn xuống, và mong rằng cái sàn nhà đá hoa cương lạnh băng ấy có thể hạ thân nhiệt cô ấy.


Tôi nên làm gì đây?


“Mình cảm thấy không thoải mái….”


Cô gái trở mình, và dường như cô đang cảm thấy rất là đau đớn.


Tôi chẳng thể làm việc gì cho ra hồn cả. Tôi còn không biết giải quyết tình hình này ra sao nữa.


Cũng giống như lần đó.



Lúc tôi còn nhỏ, tôi muốn được lái chiếc xe go-kart ở công viên công cộng. Chiếc xe thì chạy bằng xăng, và nó rất là mạnh mẽ.


Nó hoàn toàn khác so với mấy chiếc xe điện đụng hay ôtô điện.


Những chiếc go-kart đó chạy trên một đường đua dài hình ovan. Một người trưởng thành có thể dễ dàng lái nó.


Nhưng tôi mới chỉ có bảy tuổi lúc bấy giờ.


Kể cả vậy, tôi cảm thấy việc lái chiếc kart đó khá ngầu lòi, và kéo mẹ tôi theo để mẹ tôi lái xe với tôi.


Những người khác thì lái nó một cách trơn tru và chạy thẳng tắp. Trong khi tôi toàn đâm vào những bức tường làm bằng lốp xe, hết lần này tới lần khác.


Đầu gối của tôi bắt đầu chảy máu, còn đôi tất chân của mẹ tôi đã rách toạc một lỗ.


Tôi vẫn còn nhớ khuôn mặt giận dữ của mẹ cho tới ngày hôm nay. (kẻ phá hủy nét đẹp của tất chân đáng phải chết)


Cuối cùng tôi cũng từ bỏ sự cứng đầu của mình, và gọi bác quản lý.


“Bác ơi, liệu bác có thể làm ơn lái một vòng cho con có được không?”


Ông bác quán lý có ria mép kia bước tới và ngồi xuống ghế tài xế. Một tay giữ vô lăng, trong khi tay còn lại giữ điếu xì gà.   


“Tới nào.”


Chúng tôi chạy quanh trường đua nhanh hơn bất kì ai hết, và là người cán vạch đích đầu tiên.


Tất nhiên, tôi sẽ không kể tới phần tôi quên không thả chân ga ra và vô tình kéo bác quản lý lao ra con mương.


Nhưng đó không phải là bài học của câu chuyện này.



Cuối cùng, tôi nhấc điện thoại lên.


“A lô?”


“Mẹ à, con đang ở trong một tình thế rất là tệ ngay lúc này.”


“Làm ơn hãy đến giúp con!”





BÌNH LUẬN