Thuần hóa YandereVol.1
Chương 16: Không phải mọi cô gái đều sợ hãi tiếng sấm.

Trong đêm tối, những cơn gió rít va đập vào tòa nhà chung cư của chúng tôi.


Phần mềm dự báo thời tiết trên điện thoại của tôi dự đoán rằng sẽ có mưa rào và giông, cũng như đó là sấm chớp và đôi khi là gió giật.


Kiểu thời tiết như thế này khá phổ biến ở thành phố nằm ven biển của tôi đây.


Nơi tôi sống, thời tiết là thứ không thể hoàn toàn kiểm soát được. Đôi lúc thì các đợt khí khô nóng, ngộp ngạt bị đẩy ra từ trong đất liền, không thì những luồng lốc xoáy kéo vào từ ngoài khơi Thái Bình Dương. Hai siêu cực này quyết định sự sống còn của thành phố tôi.


Thời điểm hè thì chỉ toàn các cơn mưa rào. Tuy nhiên những cơn mưa lại không giúp giảm nhiệt độ xuống, mà trái lại chúng mang đến lượng độ ẩm khó chịu và kinh khủng.


Nhưng ở thời điểm bắt đầu cơn mưa cũng không quá tệ. Có vẻ như thiên đàng đang xả nước xuống cho trần gian, giống như đang tưới cây vậy, và xoa dịu những mảnh đất khô cằn. Kể cả con người cũng được hạ nhiệt và làm mát bởi những cơn mưa ấy.


Điểm trừ duy nhất là những tiếng sấm phiền phức. Nó liên tục rền vang cả bầu trời, với độ trễ giữa hai tiếng sấm gần như bằng không. Việc ngủ trở nên một vấn đề hết sức khó khăn.


Trong hầu hết các bộ light novel, nam chính sẽ sử dụng tiếng sấm để trở nên thân mật với cô gái hơn, và thành công trong việc phá bỏ những bước tường đang bao bọc xung quanh trái tim của cô gái.


Một ví dụ điển hình là hình tượng một cô gái kiêu căng quyết định rời bỏ khỏi nam chính. Nhưng một tia sét bỗng dưng đánh xuống, và nàng tiểu thư của chúng ta đang bị hoảng sợ ấy sẽ sà vào vòng tay của chàng trai, nức nở và cảm giác được hơi ấm của chàng trai.


Nhưng nếu trường hợp nam chính của chúng ta lại sợ hãi sấm sét thì sẽ ra sao nhỉ?


Như tôi chẳng hạn…


Tôi không sợ phải thừa nhận chuyện đó.


Tôi đã luôn sợ hãi sấm sét kể từ khi tôi còn rất nhỏ. Âm thanh đinh tai của sấm và ánh sáng chói lóa của sét khiến toàn thân tôi run lẩy bẩy trong khiếp sợ. Tôi sợ rằng một ngày nào đó ánh chớp thần thánh kia sẽ đổ xuống lên đầu của tôi.


Nhân loại sợ nhất những thứ mà họ không tài nào hiểu được.


Lớn thêm đôi chút, tôi được đọc tác phẩm “Tây du ký”, và nhận ra rằng thứ ánh sáng đó đó thực chất được tạo ra bởi “Ông sấm” và “Bà chớp”. Còn khi tôi bắt đầu học vật lý ở sơ trung, tôi rút cục cũng học được rằng nó chỉ đơn thuần được tạo ra bởi các cực âm / dương có trong những đám mây. Tất cả các tòa nhà cao tầng đều có cột thu lôi, và nó cực kì an toàn.


*BOOM BOOM*


Tôi đóng cửa sổ lại.


“Creak-” (tiếng lề cửa bị rỉ sét, chắc là giống vầy “kẽo két” :v)


Âm thanh sấm chớp dịu lại đôi chút, tôi trèo lại lên chiếc giường của mình.


“cốc cốc-”


Ai đó đang gõ cửa phòng tôi.


“Ai đấy?”


Tôi ngồi dậy, và thận trọng hỏi lại.


“Fan, là… là em…”


Giọng nói của Jiang Muqing vang lên bên ngoài hành lang.


“Bây giờ đã muộn rồi. Những gì cậu muốn nói bây giờ hãy để đó cho ngày mai. Còn giờ câu nên đi ngủ đi!” Tôi điềm nhiên đáp lại. 


“Nhưng, em sợ…”


Ngay lúc đó, một tiếng nổ khiến sàn nhà rung chuyển, và theo sau đó là tiếng rít nhỏ của cô gái.


“Cậu sợ những cơn bão sao? Cậu đã là một học sinh cao trung rồi đấy! Haha, tìm mẹ của mình đi, sau đó cậu sẽ không còn sợ nữa…”


Tôi nói với một tông giọng vui đùa, cố gắng dỗ dành cô gái.


“Tiếng ngáy của dì còn to hơn cả tiếng sấm nữa… Em không ngủ được chút nào cả…”


Chẳng lẽ dạo gần đây mẹ làm việc mệt quá chăng? Tại sao tôi chưa bao giờ nghe được tiếng ngáy thần thánh của bà vậy? Tôi bị bối rối.


*BOOM BOOM BOOM*


Những tiếng sấm liên hồi khiến tôi nhảy dựng lên. Tiếng lốp đốp từ cơn mưa rơi vẫn tiếp tục ở bên ngoài.


“Tại sao anh vẫn chưa chịu ra mở cửa nữa…”


Tiếng nói của Jiang Muqing chứa đầy sự sợ hãi, và cô bắt đầu thút thít.


“Cậu không có giữ thứ gì đó trong tay đấy chứ?”


Trái tim của tôi mềm mỏng trở lại, và tôi chuẩn bị bước ra mở cửa. Nhưng tôi vẫn lo sợ rằng cô gái sẽ lại tiếp tục hãm hại tôi một lần nữa một khi cô ấy bước vào.


“Anh đang nói cái gì vậy?”


Cô gái nghe có vẻ như vừa bị bắt quả tang.


“Những vật nhọn hay thứ gì đó tương tự vậy.”


Tôi điềm tĩnh trả lời.


“Bây giờ Fan ghét em rồi sao, sau tất cả những chuyện xảy ra vào ngày hôm ấy?”


Cô gái lại càng trở nên buồn rầu hơn khi cô nhận ra ý của tôi muốn nói là gì.


“Không, mình chỉ hơi sợ hãi một chút thôi…”


Tôi cười gượng.


“Fan bị mình làm cho sợ hãi sao….”


Jiang Muqing có vẻ như đang rất ngạc nhiên vì điều đó.


“Môt chút.”


Tôi không hề phủ nhận điều đó.


“…”


“Thành thật mà nói… Mình không có sợ bạn chút nào, chỉ là cái cách bạn cư xử vào ngày hôm đó có hơi… Vậy nên…”


Tôi nói lắp bắp, cố gắng để giải thích mọi chuyện.


Cô gái bắt đầu khóc. Âm thanh sụt sịt của cô hòa vào tiếng mưa rơi tạo thành thứ giai điệu kì lạ.





Tâm trí tôi trở nên tối tăm một lúc.


Cuối cùng, tôi không thể chịu được cái áp lực ấy thêm chút nào nữa, và mở cánh cửa.


Chuyện xảy ra tiếp theo thực sự rất nhanh chóng và vội vàng.


Cô gái ngay lập tức ngừng khóc. Trong đêm tối, cô tiến về trước, và lao vào lòng tôi.


Tôi chỉ có thể dang hai tay ra và bắt lấy cô ấy, bởi nếu không thì cô sẽ đẩy cả hai chúng tôi xuống sàn mất.


Cảm nhận cơ thể của cô tiểu thư ấy, tôi ngước nhìn lên.


Cô đang mặc trên người một chiếc áo thun trắng. Cái cổ áo rộng bị kéo căng ra ấy để lộ ra hai cọng dây quai áo ngực mỏng. Đôi chân trần của cô thì lạnh như băng.


“Fan, em thích anh.”


Cô gái dõng dạng tuyên bố.


“Ừ thì mình cũng nhận thức được chuyện đó. Ý định của câu khá rõ ràng.”


Tôi giữ cô ấy lại trong khi cố kéo bản thân mình ngồi dậy.


“Kể từ lúc anh kéo em lên bằng đôi bàn tay của mình, em đã quyết tâm rằng em sẽ yêu anh mãi mãi đến hết đời này và đời sau hết.”


Cô gái ghì chặt đầu tôi, và tôi không tài nào thở được bởi bộ ngực đang ép chặt của cô ấy.


“Và em chưa bao giờ nghĩ rằng Fan đã trở thành một người đàn ông tài năng đến như vậy. Em rất thích nhìn Fan chú tâm vào trong căn bếp ấy.”


Cô ấy rung người đầy kịch động, và cặp “thỏ”☆ của cô cứ thay nhau đập vào mặt tôi.


Cả hai thằng trans eng và trans việt đều tự hỏi một điều là tại sao ông tác giả dùng con thỏ biểu tượng cho “cái ấy”, dạo này cần đang có khuyến mãi à.



“Ai cũng có thể làm như thế. Tiện đây luôn cậu có thể ngừng chuyển động đôi chút được không?”


Cô gái chẳng cảm thấy chút tự trọng nào cả.


“Dì cũng là một người tốt. Khi chúng ta kết hôn với nhau trong tương lai ấy, chúng ta không cần phải quá quan tâm về những vần đề mẹ chồng con dâu nữa rồi!”


Cô gái đang phun ra những lời nói vô nghĩa nữa rồi.


“Nghe có vẻ quá lạc quan nhỉ.”


Tôi cố gắng kìm cô ta lại, nhưng cô đã hoàn toàn nắm chặt lấy cổ tôi khiến việc đó gần như bất khả thi.


“Fan, nói là anh yêu em đi!”


Cô gái nài nỉ.


“Anh yêu em, vậy nên bình tĩnh trở lại đi!”


Jiang Muqing thả lỏng tay mình ra, và ép người vào lồng ngực của tôi. Cô có vẻ như đang tìm kiếm thứ gì đó.


“Nói lại lần nữa đi!”


Cô có chút phản ứng nhẹ.


“Anh yêu em.” Tôi nói với cô ấy.


“Lần nữa!”


“Anh yêu em.”


“Thêm lần nữa, làm ơn?”


“Anh yêu em.”


“Một lần nữa thôi.”


“Anh yêu… em, *ngáp*…”


Buồn ngủ quá đi à.


Lòng bàn tay mềm mại của cô gái xoa phần ngực của tôi, và cô còn áp sát đầu mình lên nữa.


Chẳng lẽ cô ấy đang lắng nghe nhịp tim của tôi sao?


Tôi đã hoàn toàn kiệt sức vào lúc này rồi. và mạch của tôi đang rất chậm. Nó có thể còn chẳng lên tới nổi 80 nhịp một phút.


“Tại sao nó vẫn như thế này?”


Nhìn Jiang Muqing lúc này đang rất buồn bã.


“Chuyện gì thế?”


Tôi vẫn không hiểu ý của cô gái là gì.


“…”


Tiếng sấm rền vang buổi chiều tà bỗng dưng dịu lại. Cô tiểu thư im lặng kia chẳng tiết lộ chút thông tin nào hữu ích cả.


“Anh có muốn làm chuyện đó không?”


Cô gái điềm tĩnh hỏi.


“Ý cậu là sao, mình… chỉ muốn ngủ mà thôi.”


Tôi mệt mỏi phàn nàn.


“Ý em là chuyện đó mà anh rất muốn làm đó.”


Đôi mắt của Jiang Muqing dán chặt vào tôi. Cô ấy không có đùa.


“Mình…”


Bộ não rã rời của tôi cố hiểu ý nghĩa đằng sau lời nói vừa rồi của cô gái. Chuyện đó? Cậu thực sự muốn làm chuyện đó vào giờ này sao, chẳng phải cậu có thể làm chuyện đó ngày mai ở trường sao? Nếu mình mà làm việc đó lúc này, mẹ chắc chắn sẽ giết mình mất.


“Miễn là Lu Fan thích em… Chuyện gì em cũng chịu…”


Cô gái ấy di tay lên vai của tôi, vươn người về phía tôi, và mím môi đầy gợi cảm.





“Làm… làm bài tập về nhà á? Mặc dù có nhiều câu hỏi mình khá muốn hỏi cậu vì mình chẳng hiểu cái mô tê gì hết nhưng giờ này đã trễ lắm rồi. Hãy tiếp túc buổi thảo luận này vào ngày mai! Thức đêm học bài thường không đem lại hiệu quả mấy cậu biết đấy.”


Tôi đáp lại cô gái đầy tự tin rằng mình đã hiểu ra ý của cô.

BÌNH LUẬN