Thuần hóa YandereVol.1
Chương 25: Bạn chỉ cần sự can đảm để theo đuổi một cô gái. (18+)

Đã có ai trong số các bạn từng yêu một cô gái, và ước ao bằng cả con tim mình rằng cô ấy sẽ trở thành của bạn chưa?


Tôi nghĩ tất cả trong chúng ta đều đã từng có những giây phút như thế.


Trong mắt của chàng trai, cô ấy lúc nào cũng dễ thương, những nụ cười ấy như làm cả thế giới trở nên sống động và tràn đầy sức sống hơn.


Cô ấy thật nổi bật, được khen ngợi và ngưỡng mộ bởi rất nhiều người. Cô ấy thu hút toàn bộ ánh mắt của mọi người, có vô vàn người hâm mộ… Và anh thì lại là chàng trai lu mờ nhất, người bình thường nhất trong số những người bình thường.


Không, anh ta không được tính là một người hâm mộ. Anh chỉ dám đứng từ đằng xa mà không nói một lời nào; mỉm cười khi cô gái vui, và u sầu khi cô ấy buồn.


Anh ngắm nhìn bản thân mình trong gương. Nhan sắc của anh bình thường, điểm số của anh cũng bình thường, và thể chất của anh cũng bình thường nốt. So sánh với cô nàng siêu sao, anh cảm thấy hoàn toàn không cân xứng.


“Mình nên bỏ cuộc. Dù gì thì mình chắc chắn cũng sẽ bị từ chối.”


Anh tự nhủ với bản thân mình như thế.


Sau đó, anh sẽ tự nguyện trở thành kẻ dự phòng, suốt đời lẽo đẽo theo cô ấy. Nếu có hay anh gặp may mắn, có thể anh sẽ trở thành một con oan dương gánh hết mọi tội lỗi.


Tiếp đó, anh sẽ tiếp tục kìm nén nỗi đau của mình bằng cách khóa mình lại trong nhà, chơi game, xem anime, đọc web novel. Anh sẽ tìm kiếm những cách thức giúp an ủi cho tâm hồn mình trong thế giới ảo, lẩn trốn đằng sau chiếc màn hình máy tính.


Anh sẽ trông thấy thế giới “anime”, nơi mà nam chính cũng tầm thường và đần độn như anh. Không cần hoạt động một ngón tay nào, vậy mà những cô gái luôn xoay quanh chàng trai. Nam chính lập ra một dàn harem cho chính mình. và trở nên thành công trong cuộc sống.


Chàng trai cũng trở nên vui vẻ, như thể anh cũng trở thành người thắng cuộc giống như nhân vật ấy.


Anh chìm vào trong cái thế giới mơ tưởng của mình, chẳng còn thứ gì có thể giúp anh được nữa rồi. Anh quăng đi mọi thứ quan trọng trong cuộc đời của mình, kể cả cô gái xinh đẹp mà anh đã lãng quên từ lâu.





Thật là một câu chuyện buồn.


Bạn có biết tại sao Nhật Bản lại gặp phải một vấn đề cực kì nghiêm trọng với thế hệ trẻ của họ không? Đó là bởi vì những người trẻ, người mà nên sống hết mình với những ước mơ và tham vọng của mình, lại chịu ảnh hưởng nặng nề từ vẻ ngoài sáng chói của thế giới ảo, khiến cho những cố gắng tìm kiếm tình yêu của họ vô lý đến mức đáng kinh ngạc.


Là một đất nước với số dân đông nhất hành tinh này, tại sao chúng ta lại đi coi những cái anime shonen của cái đảo quốc ấy, tìm kiếm liều thuốc trị liệu cho một cuộc tình đã tan vỡ, mà không học hỏi từ chính những áng văn mang đậm bản sắc dân tộc, tiếp tục tiến lên trong cuộc sống?


Kể cả tôi mới chỉ là một học sinh cao trung chẳng có chút kinh nghiệm gì trong yêu đương gì đó, tôi cảm thấy rằng tôi đã hoàn toàn trở nên trưởng thành, hoàn toàn nắm bắt những phương thức để bắt lấy một cô gái. Đó chính là từ những năm tháng cày cuốc các chương trình truyền hình drama, và các văn học cổ xưa.


Trước hết, tôi muốn hỏi nam chính từ câu chuyện đầy bi kịch trên một vài câu hỏi.


“Bạn có dám tán tỉnh với một người hoàn toàn xa lạ mà bạn mới vừa gặp trên đường không?”


“Bạn có dám đạp chân của một cô gái trong thư viện không?”


“Bạn có dám kéo đuôi tóc của một cô gái trong lớp”


Nếu bạn trả lời “không” với tất cả những câu hỏi trên, thì đừng có nói chuyện với tôi về ngoại hình, điểm số, hay kể cả cô ấy có nằm trong “tầm với” của bạn hay không.


Để yêu một ai đó, bạn cần phải có can đảm theo đuổi cô ấy. Đừng có nghĩ về những việc mà nó không làm ảnh hưởng đến bạn.


Đã từng có một người chia sẻ đôi chút triết lý sống của mình như sau:


“Nếu bạn yêu cô ấy, bạn tốt hơn hết nên đi hiếp dâm cô ấy; Nếu bạn không sẵn sàng vào tù vì cô ấy, thì việc bạn yêu cô ấy còn có nghĩa lý gì nữa?”


Mặc dù quan điểm như thế có hơi cực đoan, nhưng nền tảng cơ bản thì chính là con đường dẫn tới lãng mạn của tôi.


Tất nhiên, chúng ta chỉ có một vài cách để làm quen một cô gái. Trong xã hội văn minh của chúng ta đây, chúng ta không được làm bất kì việc phi pháp nào. Ở đây, tôi chỉ sử dụng đoạn này để tham khảo, không khuyến khích tất cả các bạn đi làm những hành vi phạm pháp ấy.


Tôi còn nhớ một bộ drama hành động về một thôn làng được phát sóng toàn quốc. Mỗi tập phim đều có rất nhiều ý nghĩa trong đó, chúng ta sẽ sử dụng nó như một ví dụ điển hình vậy.





Một buổi chiều nọ, Ông chú Li về nhà sau khi hoàn thành công việc đồng áng của mình, và cực kì mệt mỏi. Ông nhận thấy rằng vợ của mình đang khóc lóc và than vãn, từ chối làm bữa tối cho ông.


“Vợ à, em đang làm gì đó, có chuyện gì xảy ra sao?”


Ông chú Li không được ăn bữa ăn tối, và lại còn cực kì mệt mỏi nữa. Trong tâm trí ông hoàn toàn chất đầy bởi khó chịu và bực tức.


Vợ của ông còn bắt đầu làm lớn chuyện lên.


Hóa ra là ở ngôi làng kế làng của Ông chú Li có một góa phụ và một đứa con nuôi. Không có sự góp mặt của người đàn ông, cuộc sống của bọn họ rất khó khăn và cực nhọc. Ông chú Li không thể bỏ qua một chuyện như thế được, vậy nên ông đến chỗ của họ để phụ giúp hai mẹ con.


Người khóa phụ ấy thì lại cực kì quyến rũ, khiến cho bao người phụ nữ khác trong làng cực kì ghen tị. Nhìn thấy Ông chú Li đến giúp đỡ như thế, bọn họ đồn đại nhau, và tin đồn tới được tai của vợ Ông chú Li thông qua người làm rượu nho.


Ông chú Li thực sự muốn giúp cho bọn họ từ chính ý tốt của mình, nhưng vợ ông lại chẳng chịu tin một lời nào trong câu nói của ông cả. Cô ấy còn đe dọa rằng sẽ tự treo cổ mình mà chết.


“Hong, nghe anh nói nè! Anh thực sự không có ý gì với cô ấy hết!”


Ông chú Li cuối cùng cũng đã hiểu ra mọi chuyện, và cố gắng thuyết phục vợ mình.


“Tôi không có nghe; Tôi không có nghe…”


Vợ của ông chỉ khóc và khóc, không chịu nghe những gì ông nói cả.


Ông chú Li không biết cách làm thức ăn, vậy nên ông chỉ có thể ngấu nghiến vài mẩu bánh mì cũ và chút hành.


Ông là một người đàn ông Sơn Đông* chân chính, với một tính cách ngay thẳng và không có cầu kì chút nào. Sau khi ăn uống xong, ông chẳng buồn đi rửa miệng, và bắt đầu hôn vợ mình say đắm. Sau đó, ông nhấc bổng cơ thể đang lúng túng của cô ấy lên, và mang cô thẳng vào phòng ngủ.


*Sơn Đông là một tỉnh ven biển phía đông Trung Quốc. Đàn ông nơi đây nổi danh với tính cách mạnh mẽ, cứng rắn, và độc lập, bởi vì đa phần đều lớn lên trong những gia đình nông dân nghèo đói.


Đêm hôm đó, tiếng giường cọt kẹt không ngưng lại giây phút nào.


Sáng hôm sau, vợ của Ông chú Li trở lại bình thường, vui vẻ nấu bữa sáng cho ông ấy. Cô không bao giờ nhắc lại về cô nàng góa phụ ấy thêm lần nào nữa.





Chiến thắng của Ông chú Li giải quyết được một vấn đề. Sử dụng thứ ham muốn cơ bản và thiết yếu nhất của mỗi con người là cách thức thành công nhất để thể hiện tình yêu. Với những trường hợp mà hoàn toàn mất kiểm soát, tôi cảm thấy đây chính là phương án cuối cùng để giải quyết nó.


Tôi giật cái tờ ghi nhớ ngu ngốc ấy ra khỏi cẳng tay tôi, với lấy cốc nước quả, và uống sạch sẽ nó trong một ngụm.


“Jiang Muqing, anh ở đây hôm này là để kết thúc những việc mà anh đã bắt đầu!” Tôi la lớn vào cô ấy.


Cô tiểu thư ấy nhìn tôi đầy bối rối.


“Làm sao mà anh lại để một cô gái đi cầu hôn mình như thế? Việc đó thực sự rất xúc phạm tới anh với tư cách là một người đàn ông! Anh không phải là một chàng trai dễ dãi chấp nhận bất kì lời tỏ tình nào!”


Cô gái liếc nhìn tôi, vô cảm. Con ngơi trống rỗng ấy có vẻ như không quan tâm tới bất kì thứ gì trên cái thế giới này.


“Jiang Muqing, anh yêu em, liệu rằng chúng ta sẽ bắt đầu mối quan hệ này cách công khai chứ?!”


Tiếng la của tôi dường như làm chấn động toàn bộ toàn nhà.


Em ấy cười chế nhạo, và mở miệng em ấy ra tính nói gì đó.


Em chắc đang đùa với anh rồi; Làm sao mà anh lại có thể để em bắt bẻ lời nói của anh như lần trước được chứ!


Tôi luồn lên trước, và ghim chặt vai của cô lên chiếc ghế sofa. Sau đó tôi nhắm tới mục tiêu của mình là đôi môi hơi hé của cô, và ngay lập tức hôn Jiang Muqing.


Đôi môi của con gái thật mềm và ẩm. Và có mùi cam?


Uh, hãy tha thứ cho anh. Anh chưa rửa miệng trước khi hôn.


Cô gái tựa đầu mình xuống chiếc ghế sofa, để tôi có thể hôn cô ấy dễ hơn. Tôi cảm giác được nhiệt độ đôi môi ấy ngày một tăng cao hơn.


Dựa vào cảm giác thì trong tâm trí tôi, tôi thấy như mình đang liếm một cây kẹo mút nóng bỏng có vị cam vậy. Mặc dù thực tế là tôi đang cực kì hưng phấn, nhưng tâm trí tôi lại khá bình thản.


Tôi cảm thấy ướt trên khuôn mặt của mình.


Tôi đang khóc sao? Không thể nào, tôi đã không khóc từ rất lâu rồi.





Đó chính là cô ấy người đang khóc sao…


“Ba-dump!”Tim tôi nhảy một nhịp.


“Ba-dump! Ba-dump!”Hai nhịp.


Đôi mắt của cô ấy nhìn vào vô định. Nét nhợt nhạt và điềm tĩnh của cô lúc trước đã biến mất mà thay vào đó chính là biểu cảm ngượng ngùng với đôi má ửng hồng. Cơ thể của cô ấy thu lại trên chiếc sofa cùng với hơi thở hổn hển.


“Em có ổn không?”


Tôi nghĩ là mình đã hơi thô bạo quá rồi.


Em ấy chắc phải cảm thấy như em vừa bị bắt nạt. Tôi đã tiến tới quá nhanh, và quá bốc đồng.


Tôi không ngờ tới việc em ấy vươn tới kéo lấy cổ áo tôi khi tôi quyết định lui lại.


Em ấy nhìn tôi với đôi mắt say mê, và lau đi dòng nước mắt của mình. Em ấy cười, và bẽn lẽn nói.


“Fan, em thật hạnh phúc.”


“Yep, anh có thể thấy điều đó.”


Tôi cảm thấy một cơn sóng tội lỗi đang dấy lên trong tâm hồn tôi, và cười khan.


“Chúng mình có thể tiếp tục được chứ?”


Cô gái âm yếm cổ của tôi.


Ôi trời, tại sao nàng ấy lại nhắc tới chuyện này chứ? Chà, tới nước này rồi tôi chẳng thể nào quay trở lại được nữa rồi, nếu không tôi sẽ lại quay trở lại con số không mất.


“Tất nhiên.”


Tôi nhướn mày, và làm một biểu cảm nghịch ngợm, giữ em ấy xuống như một con sói đói.


Một vài nụ hôn nữa là đủ nhỉ; Mặc dù Ông chú Li có thể tùy ý làm bất cứ điều gì ông ấy muốn, nhưng tôi lại khác, không thể cứ thế mà làm tới.


“Chúng ta có thể lên giường không? Bởi vì đây là lần đầu tiên, anh muốn nó trang trọng hơn một chút.”


Cô ấy bẽn lẽn cúi đầu.


Đừng có làm bộ mặt đó với anh, anh chỉ là một thằng con trai bình thường! Nếu em cứ tiếp tục dụ dỗ anh nhứ thế, anh có thể sẽ gặp rắc rối thực sự đấy! Quan hệ tình dục với một cô gái chưa đủ tuổi là một tội danh nặng, được viết trong bộ luật hình sự đấy! Em muốn hủy hoại toàn bộ cuộc đời của anh à?


Một ý tưởng lóe sáng trong tâm trí tôi.


Tôi hành động như thể tôi không thể chờ được nữa rồi, và nhấc bổng cả cơ thể cô ấy lên. Cô nàng vòng tay mình quanh cổ của tôi.


“Mình đang được bế… Bởi Fan…”


Cô ấy dường như còn hạnh phúc hơn nữa.


Nhận thấy rằng chúng tôi chuẩn bị ra ngoài, con mèo mun nhảy lên lòng của Jiang Muqing.


Sau đó, tôi mở cánh cửa phòng số 212, đưa cô gái ra khỏi cái hầm ngục đầy “Lu Fan” này.


“Fan, phòng ngủ của em ở bên này cơ, anh đang đi nhầm hướng rồi đấy!”


“À, anh sẽ mang em tới chính giường ngủ của anh.”


Tôi dõng dạc đáp lại.


“Tại sao lại không ở đây? Ở đây gần hơn cơ mà.”


Cô gái hoàn toàn bối rối.


“Chà, mọi chàng trai đều có cái quy trình này, nơi để họ mất đi lần đầu tiên của mình phải là ở trên chính cái giường mà họ đã dành phần lớn đời mình để ngủ. Như thế thì bọn họ mới thỏa mãn cái ảo tưởng của mình.”


Tôi không thể tin được mình vừa nói chuyện đó ra một cách trơ trẽn như thế.


Thật sự không còn lời bào chữa nào khác sao?


“Thật ư?”


Khuôn mặt em ấy bao phủ bởi sự nghi ngờ.


Nhiêu đó vẫn không đủ với em sao? Em muốn anh phải đi xa tới mức nào đây?


“Okay, thật lòng mà nói, tay phải của anh nói với anh rằng anh sẽ làm việc tốt hơn trên chính chiếc giường của mình, anh muốn tới toàn lực ở lần đầu của mình…”


“Ah, em hiểu rồi!”


Lần này thì đừng có làm ra vẻ am hiểu như thế!


“Lấy chìa khóa nhà với vật dụng của em đi. Đừng có quên khóa cửa đấy.”


Tôi giữ cô ấy trong khi cô lấy những vật dụng quan trọng của mình trên nóc tủ.


“Được rồi.”





*Créét!*


Căn “hầm ngục” cuối cùng cũng được đóng lại bởi con “quỷ dữ”.


Tôi nhìn về trước trong khi bế Jiang Muqing. Haiz, vẫn còn một chặng đường dài phía trước đang chờ đợi tôi…


END OF VOL.1

BÌNH LUẬN